Tác phẩm nghệ thuật

Đường chiều lá rụng

✨ Giai thoại & Hoàn cảnh sáng tác

Ra đời từ một buổi chiều dạo bước qua các con đường rợp bóng lá vàng rơi của cố đô Huế xưa cũ lộng gió se se lạnh. Cảnh sắc mùa thu tịch liêu gợi nhớ về mối tình xưa cũ đầy mộng mơ e ấp tuổi trẻ, khơi nguồn cảm hứng vô tận cho nhạc sĩ dệt nên bản hoài niệm bất hủ này.

📝Tổng quan

“Đường chiều lá rụng” là tình khúc hoài niệm mộng mơ ngọt ngào đượm buồn của nhạc sĩ Phạm Duy, kể về bóng dáng cô đơn lang thang trên lộ nhỏ đầy lá thu rơi vắng người thương.

🎨Nội dung nghệ thuật

Nhịp điệu Slow chậm rãi dìu dặt quý phái mang âm hưởng thiên nhiên mùa thu trầm mặc buồn bã. Lời ca diễm lệ phác họa bức tranh lá phong đỏ rụng đầy lối đi se lạnh hoàng hôn dột lòng người yêu (“Đường chiều lá rụng xôn xao lối về / Gió thổi lạnh tê hàng cây đứng chờ / Tình ta dẫu mất lòng vẫn nhớ hoài…”).

🎤Các phiên bản nổi bật

Danh ca Thái Thanh, ca sĩ Khánh Ly thể hiện ca khúc vô cùng da diết sâu lắng chốn phòng trà xưa. Tiếng hát Ý Lan về sau trình bày rất sang trọng kiêu sa ngọt ngào.

🌟Ý nghĩa & Tầm ảnh hưởng

Đồng cảm với nỗi cô đơn hoài niệm của người nghệ sĩ trước thiên nhiên mùa thu trầm buồn se lạnh, trân trọng những kỷ niệm đẹp đẽ đã qua trong đời phong trần.

⚖️Bản quyền & Pháp lý

Bản quyền thuộc sở hữu gia đình nhạc sĩ Phạm Duy, tác phẩm được bảo hộ và đại diện tác quyền đầy đủ tại Việt Nam bởi VCPMC.

🎵 Lời bài hát & Hợp âm

Hợp Âm Chuẩn
Tone Thái Thanh là Eb. Capo 1 chơi D 1. DChiều rơi trên đường vắng có Amta rơi giữa chiều DHồn ta theo vạt nắng, theo Amlàn gió đìu hiu F vàng bay, lá vàng bayNhư dĩ vãng gầy, tóc buông dài, bước ra khỏi tình Em7phai Am vàng rơi, lá vàng CrơiNhư chút hơi F#mngười giã ơn đời trên nẻo đường hấp Amhối. Hoàng hôn mở lối, rừng khô thở F#mkhóiTrời như biển AmchóiTừng chiếc thuyền hồn lướt theoNeo F6đứt một lần cuối thôi AmCho cánh buồm lộng gió F#mvơi, gió Amđầy. Chiều ôm vòng G7tay, một bó thuyền sayThuyền lơ lửng EmãiTừng tiếng xào xạc lá bayLà Dm6tiếng cội già khóc câyHay tiếng lòng mình khóc Amai giờ đây 2. DChiều chưa thôi trìu mến, lá Amchưa buông chết chìm DHồn ta như vụt biến, bay Amvờn trong đời tiên F vàng êm, lá vàng êmNhư mũi kim mềm sẽ khâu liền kín khung cửa tình Em7duyên Am vàng khô, Lá vàng CkhôNhư nét môi già F#mđã nhăn chờ lên nẻo đường băng Amgiá. Chiều không chiều nữa, và đêm lần F#mlữaChẳng thương chẳng AmnhớÐể những lệ buồn cánh khôRơi F6rớt từ một cõi mơ AmNghe đất gọi về tiếng F#mru hững Amhờ. Còn rơi rụng G7nữa, cành khô và láThành ngôi mộ EúaChờ đến một trận gió mưaCho Dm6rữa tình già xác xơCho biến thành nhựa sống Amnuôi tình thơ. * DChiều tan trên đường tối, có Amta như rã rời DHồn ta như gò mối đang Amchờ phút đầu thai.