Tác phẩm nghệ thuật

Gái Xuân

Một sáng tác của Nhạc sĩ Từ Vũ

✨ Giai thoại & Hoàn cảnh sáng tác

Từ một bài thơ của thi sĩ Nguyễn Bính vào thời thập niên 1940, nhạc sĩ Từ Vũ ngẫu hứng soạn thành nhạc năm 1953, để rồi từ đó ca khúcGái Xuântrở thành bất tử và đi cùng năm tháng suốt hơn 70 năm qua.

Click để nghe Thanh Lan hát Gái Xuân trước 1975

Nhạc sĩ Từ Vũ tên thật là Trần Đỗ Lộc, sinh năm 1932 tại Hà Nội, nhưng gần như cả cuộc đời ông gắn bó với đất Sài Gòn, và ca khúc nổi tiếng duy nhất của ông là Gái Xuân cũng được sáng tác ở Sài Gòn.

Sáng tác đối với nhạc sĩ Từ Vũ chỉ là ngoại đạo, như chính ông thừa nhận. Không trải qua một trường lớp hay người hướng dẫn nào, ông tự học sáng tác qua cuốn sách dạy nhạc tiếng Pháp tình cờ mua được ở tiệm sách khu Eden đường Catinat khi ông từ Hà Nội vào Sài Gòn để trọ học.

Đầu năm 1953, vào một mùa xuân xa nhà, xa gia đình, không người thân, những lúc rảnh rỗi thì Từ Vũ chỉ biết lục sách báo ra đọc. Một hôm tình cờ thấy trong một tập thơ Nguyễn Bính có bài thơ ngắn chỉ 8 câu, nhưng lại có một hấp lực kỳ lạ, cảm xúc dâng trào để đưa chàng trai 21 tuổi về lại với cố hương xứ Bắc, nơi có những “hoa mơ, hoa mận” cùng những cô gái quê “giũ lụa trên sông”.

Từ nét tài hoa của thi sĩ Nguyễn Bính khi mô tả tâm trạng của cô gái mới lớn, nhạc sĩ Từ Vũ cảm thấy có sự đồng cảm đặc biệt và viết thành nhạc. Ông viết một mạch, không chỉnh sửa:

Em như cô gái hãy còn XuânTrong trắng thân chưa lấm bụi trầnXuân đến hoa mơ, hoa mận nởGái Xuân giũ lụa trên sông Vân

Xuân đi, Xuân đến, hãy còn XuânCô gái trông Xuân đến bao lầnXuân đến hoa mơ, hoa mận nởGái Xuân giũ lụa trên sông Vân

Lòng Xuân lơ đãng, má Xuân hồngCô gái Xuân mơ chuyện vợ chồngĐôi tám Xuân đi trên mái tócĐêm Xuân cô ngủ có buồn không?

Bài thơ chỉ có 8 chữ, rất ngắn, nên Từ Vũ đã tự thêm 2 câu“Xuân đi, Xuân đến, hãy còn Xuân, Cô gái trông Xuân đến bao lần…”để bài hát có nhịp điệu hoàn chỉnh.

Mùa xuân và Thiếu nữ là 2 đề tài tuy hai là một, tương đồng và thường được so sánh với nhau. Những cô gái mới lớn tuổi xuân thì căng tràn sức sống như là cả một bầu trời xuân phơi phới, trong trắng và thanh tân chưa từng lấm bụi trần.

“Xuân đến hoa mơ hoa mận nở”– Câu thơ mang đậm dấu ấn của nơi đồng quê Bắc bộ có hoa mơ và hoa mận nở trắng trời, cũng là nơi có hình ảnh thật đẹp để tô hồng bức tranh xuân đầy quyến rũ:Gái xuân giũ lụa trên sông Vân,là câu hay nhất trong toàn bài thơ, bài hát.

Xưa và nay, dáng điệu người con gái thường được so sánh với vải lụa rũ mềm, và hình ảnh “giũ lụa trên sông Vân” làm chúng ta liên tưởng đến những cô thôn nữ duyên dáng vừa giặt giũ vừa cùng đùa vui rộn rã vang cả một khúc sông quê. Sông Vân ở đây có thể là ở Ninh Bình, phụ lưu sông Đáy, nhưng cũng có thông tin cho rằng ở Nam Định quê hương Nguyễn Bính cũng có một đoạn sông tên Vân, cái tên thật đẹp và cũng đầy chất thơ.

Lòng Xuân lơ đãng, má Xuân hồngCô gái Xuân mơ chuyện vợ chồngĐôi tám Xuân đi trên mái tócĐêm Xuân cô ngủ có buồn không?

Đến đoạn này, tác giả đã ghép đôi cô gái và Xuân trở thành một. Lòng Xuân lơ đãng và má Xuân tươi hồng. “Lơ đãng” ở đây kiểu như là nỗi lòng con gái, giả đò lơ đãng ngây ngô nhưng đôi má lại đỏ thẹn khi nỗi lòng sâu kín chợt nghĩ về những tình duyên trai gái, “chuyện vợ chồng”. Là bởi vì cô đã đôi tám, tức là mười sáu trăng tròn, cái tuổi mà ngày xưa đã tính đến chuyện trăm năm rồi.

Câu cuối cùng là câu hỏi được tác giả đặt lửng lơ:“Đêm xuân cô ngủ có buồn không”, một câu hỏi đầy ý nhị đậm chất thơ Nguyễn Bính, như đường mũi tên trúng sâu vào tâm tư của cô gái đang nhiều niềm tâm sự.

Khi vừa phổ nhạc xong ca khúcGái Xuân, nhạc sĩ Từ Vũ gởi cho một ca sĩ mà ông quen là Linh Sơn, rất nổi tiếng trên đài phát thanh Sài Gòn khi đó. Nhưng bài hát lại không được đón nhận ngay lập tức. Một hôm ông gặp Tâm Vấn ở đài phát thanh và chép tay đưa cho nữ danh ca này bài hát, rồi sau đó về làm việc ở Phan Thiết mà chưa từng được nghe Tâm Vấn hát bài của mình lần nào, chỉ được bạn bè ở Sài Gòn thông báo qua thư từ rằngGái Xuânvới giọng ca điêu luyện của Tâm Vấn rất thành công và được công chúng yêu thích.

Nhạc sĩ Từ Vũ kể lại, một buổi tối cuối năm 1953, ông lang thang trên đường phố Phan Thiết trong cái se lạnh của buổi tàn Đông, bỗng nghe được loa phóng thanh công cộng của Ty Thông tin Phan Thiết, tiếp sóng Đài Phát thanh Huế vang lên điệu nhạc Tango của bàiGái Xuânqua tiếng hát của nữ ca sĩ Diệu Hương. Tác giả bài hát đã xúc động đến trào nước mắt, vì tâm trạng của một người ly hương lại ùa về. Dù Diệu Hương là một ca sĩ vô danh, nhưng với ông, đó là lần mà ông cảm nhận được ca khúc của mình được hát hay nhất.

Bài: Đông KhaBản quyền bài viết của nhacxua.vn

Ngày 22/8/2024, khi ở tuổi 61, Trường Vũ - ca sĩ nổi tiếng với các ca khúc "Thân phận nghèo",...

Giai điệu Bolero, với xuất xứ từ các thể loại nhạc như Rumba, Habanera, Valse và Tango, đã du nhập...

Việc tặng bông trong các buổi đờn ca tài tử đã trở nên phổ biến trong những thập kỷ gần...

Trong bài hát "Chiều Trên Phá Tam Giang" của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh có câu: "Giờ này Thương Xá...

Trong những thập niên 1950, 1960 và 1970, hình ảnh những chiếc taxi hai màu xanh - trắng (hoặc vàng...

Những ai từng học ở trường Đại học Văn Khoa xưa, nay là trường Đại học Khoa học Xã hội...

© 2020NhacXua.VN- Nhạc Xưa Thời Báo.

📝Tổng quan

Tổng quan

"Gái Xuân" là một ca khúc nổi tiếng được nhạc sĩ Từ Vũ phổ nhạc vào năm 1953 từ bài thơ cùng tên của thi sĩ Nguyễn Bính. Ca khúc này đã trở thành bất tử và đi cùng năm tháng suốt hơn 70 năm qua, đồng thời cũng là tác phẩm nổi tiếng duy nhất của nhạc sĩ Từ Vũ. Giai điệu của bài hát mang âm hưởng Tango, từng được phát sóng trên Đài Phát thanh Huế qua tiếng hát của ca sĩ Diệu Hương vào cuối năm 1953. Sau đó, với giọng ca của danh ca Tâm Vấn, "Gái Xuân" đã rất thành công và được công chúng yêu thích. Ca sĩ Thanh Lan cũng là một trong những người đã thể hiện ca khúc này trước năm 1975.

🎨Nội dung nghệ thuật

Đặc điểm âm nhạc và Lời ca

Giai điệu của "Gái Xuân" được biết đến với âm hưởng Tango, tạo nên một sự lãng mạn, bay bổng. Lời ca của bài hát, chủ yếu dựa trên bài thơ của Nguyễn Bính, tập trung vào hai đề tài chính là mùa xuân và thiếu nữ, vốn tương đồng và thường được so sánh với nhau.

Bài hát mở đầu với hình ảnh cô gái trẻ trung, trong trắng: "Em như cô gái hãy còn Xuân / Trong trắng thân chưa lấm bụi trần". Tiếp đó, bài hát gợi lên khung cảnh đồng quê Bắc Bộ với "Xuân đến hoa mơ, hoa mận nở", cùng hình ảnh đầy quyến rũ và nên thơ: "Gái Xuân giũ lụa trên sông Vân". Câu thơ này được đánh giá là hay nhất trong toàn bài, gợi liên tưởng đến những cô thôn nữ duyên dáng giặt giũ và đùa vui bên dòng sông. Sông Vân được cho là có thể ở Ninh Bình hoặc Nam Định – quê hương của Nguyễn Bính.

Hai câu thơ được Từ Vũ thêm vào – "Xuân đi, Xuân đến, hãy còn Xuân / Cô gái trông Xuân đến bao lần" – giúp hoàn thiện nhịp điệu và cảm xúc của bài hát.

Đoạn sau, lời ca ghép đôi cô gái và mùa xuân thành một: "Lòng Xuân lơ đãng, má Xuân hồng / Cô gái Xuân mơ chuyện vợ chồng". Hình ảnh "lòng Xuân lơ đãng" thể hiện nỗi lòng ngây ngô, giả vờ nhưng ẩn chứa sự thẹn thùng với đôi má ửng hồng khi nghĩ về tình duyên. Cô gái đã ở tuổi "đôi tám" (mười sáu tuổi), cái tuổi mà ngày xưa đã tính đến chuyện trăm năm. Câu hỏi cuối cùng đầy ý nhị và đậm chất thơ Nguyễn Bính: "Đêm Xuân cô ngủ có buồn không?", như một mũi tên trúng sâu vào tâm tư của cô gái đang chất chứa nhiều niềm tâm sự.

🎤Các phiên bản nổi bật

Các phiên bản và Dấu ấn

Ngay sau khi hoàn thành ca khúc "Gái Xuân", nhạc sĩ Từ Vũ đã gửi bản nhạc cho ca sĩ Linh Sơn, một giọng ca nổi tiếng trên đài phát thanh Sài Gòn lúc bấy giờ. Tuy nhiên, bài hát không được đón nhận ngay lập tức. Sau đó, ông gặp danh ca Tâm Vấn tại đài phát thanh, chép tay và đưa cho cô bài hát. Nhạc sĩ Từ Vũ rời Sài Gòn về Phan Thiết làm việc mà chưa từng được nghe Tâm Vấn hát bài của mình. Mãi sau này, bạn bè ở Sài Gòn thông báo qua thư từ rằng "Gái Xuân" với giọng ca điêu luyện của Tâm Vấn đã rất thành công và được công chúng yêu thích.

Một buổi tối cuối năm 1953, khi đang lang thang trên đường phố Phan Thiết, Từ Vũ bất ngờ nghe thấy loa phóng thanh công cộng của Ty Thông tin Phan Thiết tiếp sóng Đài Phát thanh Huế vang lên điệu nhạc Tango của bài "Gái Xuân" qua tiếng hát của ca sĩ Diệu Hương. Dù Diệu Hương là một ca sĩ vô danh vào thời điểm đó, nhưng nhạc sĩ Từ Vũ đã xúc động đến trào nước mắt, bởi tâm trạng của một người ly hương lại ùa về. Ông chia sẻ rằng đó là lần ông cảm nhận được ca khúc của mình được hát hay nhất.

Ngoài ra, ca sĩ Thanh Lan cũng đã thể hiện thành công ca khúc "Gái Xuân" trước năm 1975. "Gái Xuân" không chỉ là ca khúc nổi tiếng duy nhất của Từ Vũ mà còn trở thành một tác phẩm bất hủ, sống mãi trong lòng công chúng Việt Nam qua nhiều thế hệ.

🌟Ý nghĩa & Tầm ảnh hưởng

Hoàn cảnh sáng tác

Ca khúc "Gái Xuân" có nguồn gốc từ một bài thơ ngắn chỉ 8 câu của thi sĩ Nguyễn Bính, được sáng tác vào thập niên 1940. Đến đầu năm 1953, nhạc sĩ Từ Vũ (tên thật là Trần Đỗ Lộc, sinh năm 1932 tại Hà Nội) đang trọ học tại Sài Gòn. Ông vốn không trải qua trường lớp hay người hướng dẫn nào về sáng tác, mà tự học qua một cuốn sách dạy nhạc tiếng Pháp. Trong một mùa xuân xa nhà, xa gia đình và không người thân, khi đọc sách báo để giải khuây, Từ Vũ tình cờ thấy bài thơ "Gái Xuân" trong một tập thơ Nguyễn Bính. Bài thơ đã tạo một hấp lực kỳ lạ, dâng trào cảm xúc đưa chàng trai 21 tuổi về lại với cố hương xứ Bắc. Ông cảm thấy sự đồng cảm đặc biệt với nét tài hoa của Nguyễn Bính khi mô tả tâm trạng của cô gái mới lớn và đã viết một mạch thành nhạc, không cần chỉnh sửa.

Bài thơ gốc của Nguyễn Bính khá ngắn, chỉ 8 câu (8 chữ nếu hiểu theo cách tác giả kể lại, có lẽ là số dòng thơ không lặp). Để bài hát có nhịp điệu hoàn chỉnh, nhạc sĩ Từ Vũ đã tự thêm hai câu: "Xuân đi, Xuân đến, hãy còn Xuân, Cô gái trông Xuân đến bao lần…".

⚖️Bản quyền & Pháp lý

Tình trạng pháp lý và Bản quyền

Đang cập nhật.