Tác phẩm nghệ thuật

Tiếng Dương Cầm

Một sáng tác của Nhạc sĩ Văn Phụng

✨ Giai thoại & Hoàn cảnh sáng tác

Tiếng Dương Cầmlà một ca khúc đặc biệt của nhạc sĩ Văn Phụng. Ca khúc này có thể không nổi tiếng hoặc được yêu thích nhưÔ Mê Ly, Tôi Đi Giữa Hoàng Hôn, và nhiều ca khúc khác của cùng tác giả. Bài hát này cũng kén người nghe, không dễ để hát hay, và bài hát cũng không có nội dung khó hiểu hoặc đánh đố bằng những ca từ mang tính ẩn dụ. Toàn bộ bài hát là một dòng giai điệu nhẹ nhàng, là tình cảm chân thực của chính tác giả – vốn là một người yêu đàn, và yêu cả người đánh đàn, kể về cuộc gặp gỡ định mệnh với người tình trăm năm của ông.

Nhớ hôm nào mùa xuân mới sangMuôn bầy chim ca hót vangTung cánh nhẹ bay là đà

Bướm khoe mình trên muôn cánh hoaChập chờn tung bay thướt thaĐùa giỡn trong tia nắng vàng…

Đúng như tựa đề làTiếng Dương Cầm, bài hát này như là một dòng âm thanh tuôn trào lai láng theo cùng cảm xúc của tác giả, và thường được ca sĩ hát chỉ với phần đệm đàn piano thánh thót.

Click để nghe Thái Thanh hát trước 1975

Khởi đầu bài hát, nhạc sĩ nhớ về mùa xuân của một ngày đã qua:Nhớ hôm nào mùa xuân mới sang…

Năm đó, khi Xuân chỉ vừa bước qua thềm cùng với bầy chim ca hót vang mừng chào đón, có thêm đàn bướm khoe mình đùa giỡn trong tia nắng vàng. Ngày xuân càng ý nghĩa hơn khi người bất chợt gặp được tình yêu của đời mình một cách vô tình, như là định mệnh:

Nhớ đêm nào tình xuân ngất ngâyMưa phùn rơi rơi ướt vaiĐi mãi tìm ai yêu đàn

Bước chân lạc nơi đây chốn naoTrên lầu ai kia ngất caoVang tiếng dương cầm thiết tha

Trầm trầm êm êm thánh thótNhịp nhàng khoan thai thắm thiếtNhạc sầu vang câu luyến tiếc

Để giải thích cho đoạn“Trên lầu ai kia ngất cao, vang tiếng dương cầm thiết tha”này, xin trích nguyên văn lời kể của danh ca Châu Hà khi lần đầu tiên bà gặp nhạc sĩ Văn Phụng năm 1952:

“Ngày xưa, ở Hải Phòng, ba của anh Phụng mướn nhà của ba tôi. Một hôm, anh Phụng đến thăm ông cụ. Lúc đó, tôi ngồi ở trên lầu vừa hong tóc vừa dạo đàn. Anh ấy nghe thấy tiếng đàn Piano ở trên lầu, mới tò mò bước lên cầu thang, và đứng ở ngưỡng cửa.

Tôi đang dạo đàn thì trông thấy bóng người đứng ở ngưỡng cửa, tôi quay ra thì ra là một chàng trai, không quen biết. Anh ấy cúi đầu chào và tự giới thiệu “Tôi là Văn Phụng, tôi đến thăm thày tôi ở dưới nhà mà tôi nghe thấy tiếng đàn ở trên này, tôi đánh bạo lên đây để làm quen. Thì ra cô đang đánh đàn.

Anh ấy nhìn tôi kỹ hơn, khi thấy tóc tôi dài chấm đất thì anh ấy buột miệng nói: “Suối Tóc”!

Rồi anh ấy quay lại hỏi tôi là cô đang dạo bài gì đó mà sao nghe hay thế. Tôi trả lời là của Eddy Duchin thì anh ấy mới bảo “Xin phép cô cho tôi dạo thử một tí được không?” Tôi bảo “Vâng, mời anh ngồi”. Anh ấy đàn thì tôi mới biết rằng tôi vừa mới múa rìu qua mắt thợ. Anh nhìn bản nhạc và đàn hay quá. Mặc dù lần đầu chơi cái bản nhạc này mà anh ấy đàn như mưa như gió, rất là hay! Thành đó là một cái kỷ niệm rất đẹp trong đời chúng tôi. Năm đó là năm 1952”.

Câu hátTrầm trầm êm êm thánh thótmô tả tiếng đàn diễm tuyệt của cô tiểu thư 17 tuổi đang rót từng nốt nhạc lòng êm ái vào tai người nhạc sĩ trẻ tuổi khi lần đầu gặp mặt.

Trong đời người ta, ai cũng cần có một cuộc gặp gỡ như vậy, và chỉ một lần gặp thôi, là cũng đủ cho một đời không hối tiếc…

Người ơi còn nhớChopin ngày xưa vì ai dệt nên câu nhạc lâm lyCho đời say trong ý thơCho hồn bay theo tiếng tơVề phía trời xa xa mờ

(ở đoạn này, các ca sĩ hát lời khác nhau, xin chép lời đúng như phần in trong tờ nhạc đã phát hành)

Phần thể hiện của danh ca Thái Thanh, bà hát đoạn này như sau:

Cho đời say trong tiếng tơCho tình dâng muôn ý thơDù cõi lòng ai mong chờ…

Cả Châu Hà và Văn Phụng đều được tiếp xúc với âm nhạc phương Tây, nhạc cổ điển từ rất sớm, và khúc nhạc Chopin như là sợi dây kết nối tiếng lòng của họ, mang đến một sự giao cảm lạ kỳ, chỉ mới gặp lần đầu mà đôi người như đã thành tri âm tri kỷ, để cho “đời say trong tiếng tơ”, và “tình dâng muôn ý thơ”…

Khi sáng tác bàiTiếng Dương Cầm, nhạc sĩ Văn Phụng đã có được người tình kia trọn đời, sau khi đã trải qua những nỗi đau chia ly, buồn thương, những xa cách và lỡ làng. Nay khi nghĩ lại, tất cả như là một giấc mơ chìm đắm, một giấc mơ có thực ở trong đời:

Tiếng dương cầm còn vang thiết thaRiêng mình ta đây với taChìm đắm trong một giấc mơ…

Sau đây, mời các bạn nghe lại một bản thu âm đặc biệt này, đây là lần hiếm hoi Thái Thanh hát bè cho phần lĩnh xướng của danh ca Anh Ngọc. Hát bè cùng Thái Thanh còn có các danh ca Mai Hương và Mộc Lan:

Bài: Đông KhaBản quyền bài viết của nhacxua.vn

Văn Phụng là một trong những nhạc sĩ tân nhạc được nhiều người trong làng nghệ thuật kính trọng nhất,...

Yêu - Là nhiều khi lòng bâng khuâng tự hỏi lòng có phải ta đang yêu hay không, là đang...

Trời xanh xanh bao la mây trắng trắng trắng xóa Tia nắng tưng bừng chiếu trên đồng lúa vàng Ðàn...

Thời gian đầu của sự nghiệp, nhạc sĩ Văn Phụng thường được biết đến với nhưng ca khúc mang đày...

Nhạc sĩ Văn Phụng là một trong những nhạc sĩ thời kỳ đầu của tân nhạc Việt Nam, cũng là...

Nhạc sĩ Văn Phụng là một trong những nhạc sĩ thời kỳ đầu của tân nhạc Việt Nam, cũng là...

© 2020NhacXua.VN- Nhạc Xưa Thời Báo.

📝Tổng quan

Tổng quan

"Tiếng Dương Cầm" là một ca khúc đặc biệt của nhạc sĩ Văn Phụng, gắn liền với câu chuyện tình định mệnh giữa ông và danh ca Châu Hà. Ca khúc này, mặc dù không nổi tiếng hay được yêu thích rộng rãi như "Ô Mê Ly" hay "Tôi Đi Giữa Hoàng Hôn" của cùng tác giả, nhưng lại mang một giá trị sâu sắc về mặt cảm xúc cá nhân. "Tiếng Dương Cầm" được nhận định là một bài hát kén người nghe, không dễ để thể hiện hay, và thường được trình bày với phần đệm piano thánh thót. Nội dung bài hát là dòng cảm xúc chân thực của nhạc sĩ về cuộc gặp gỡ định mệnh với người bạn đời của mình. Một số danh ca đã từng thể hiện ca khúc này bao gồm Thái Thanh (cả hát solo và bè), Anh Ngọc (lĩnh xướng), Mai Hương và Mộc Lan (hát bè).

🎨Nội dung nghệ thuật

Đặc điểm âm nhạc và Lời ca

"Tiếng Dương Cầm" là một dòng âm thanh tuôn trào lai láng theo cùng cảm xúc của tác giả, thường được ca sĩ hát chỉ với phần đệm đàn piano thánh thót. Giai điệu nhẹ nhàng, xuyên suốt ca khúc, thể hiện tình cảm chân thực của một người yêu đàn và yêu cả người đánh đàn.

Lời ca của bài hát không ẩn dụ hay khó hiểu mà lại rất trực diện, kể lại cuộc gặp gỡ định mệnh:

  • Mở đầu, tác giả nhớ về mùa xuân ngày ấy: "Nhớ hôm nào mùa xuân mới sang / Muôn bầy chim ca hót vang / Tung cánh nhẹ bay là đà / Bướm khoe mình trên muôn cánh hoa / Chập chờn tung bay thướt tha / Đùa giỡn trong tia nắng vàng…"

  • Sau đó, ông hồi tưởng về đêm gặp gỡ: "Nhớ đêm nào tình xuân ngất ngây / Mưa phùn rơi rơi ướt vai / Đi mãi tìm ai yêu đàn / Bước chân lạc nơi đây chốn nao / Trên lầu ai kia ngất cao / Vang tiếng dương cầm thiết tha". Đoạn "Trên lầu ai kia ngất cao, vang tiếng dương cầm thiết tha" chính là hình ảnh Châu Hà đang dạo đàn trên lầu.

  • Tiếng đàn được mô tả một cách cụ thể: "Trầm trầm êm êm thánh thót / Nhịp nhàng khoan thai thắm thiết / Nhạc sầu vang câu luyến tiếc".

  • Ca khúc còn nhắc đến âm nhạc cổ điển, cụ thể là Chopin, như một sợi dây kết nối tâm hồn hai người: "Người ơi còn nhớ / Chopin ngày xưa vì ai dệt nên câu nhạc lâm ly / Cho đời say trong ý thơ / Cho hồn bay theo tiếng tơ / Về phía trời xa xa mờ". Đáng chú ý, đoạn này có sự khác biệt giữa lời in trong tờ nhạc và cách hát của một số ca sĩ, ví dụ như danh ca Thái Thanh hát: "Cho đời say trong tiếng tơ / Cho tình dâng muôn ý thơ / Dù cõi lòng ai mong chờ…".

  • Kết thúc bài hát, nhạc sĩ diễn tả cảm xúc khi nhìn lại cuộc tình: "Tiếng dương cầm còn vang thiết tha / Riêng mình ta đây với ta / Chìm đắm trong một giấc mơ…".

🎤Các phiên bản nổi bật

Các phiên bản và Dấu ấn

"Tiếng Dương Cầm" có thể không đạt được sự phổ biến rộng rãi như những tác phẩm khác của Văn Phụng, và được đánh giá là một ca khúc kén người nghe, không dễ để hát hay. Tuy nhiên, nó lại mang một dấu ấn sâu đậm là câu chuyện tình có thật, là lời tự tình của nhạc sĩ Văn Phụng dành cho người bạn đời Châu Hà.

Trong số các bản thu âm, có một phiên bản đặc biệt hiếm hoi của các danh ca Thái Thanh (hát bè), Anh Ngọc (lĩnh xướng), Mai Hương và Mộc Lan (hát bè). Trước năm 1975, danh ca Thái Thanh cũng đã từng thu âm và thể hiện ca khúc này. Bài hát là minh chứng cho một cuộc gặp gỡ định mệnh, một lần gặp gỡ đủ cho một đời không hối tiếc, nơi âm nhạc và tình yêu hòa quyện.

🌟Ý nghĩa & Tầm ảnh hưởng

Hoàn cảnh sáng tác

Ca khúc "Tiếng Dương Cầm" ra đời từ cuộc gặp gỡ định mệnh giữa nhạc sĩ Văn Phụng và danh ca Châu Hà vào năm 1952 tại Hải Phòng. Khi ấy, ba của Văn Phụng thuê nhà của ba Châu Hà. Một ngày nọ, Văn Phụng đến thăm ông cụ, tình cờ nghe thấy tiếng đàn piano trên lầu. Tò mò, ông bước lên và thấy Châu Hà đang dạo đàn, tóc dài chấm đất. Văn Phụng tự giới thiệu, bày tỏ sự ngưỡng mộ và hỏi Châu Hà đang chơi bản nhạc gì. Khi Châu Hà cho biết đó là của Eddy Duchin, Văn Phụng xin phép được dạo thử, và tài năng của ông đã khiến Châu Hà phải thốt lên "múa rìu qua mắt thợ." Ấn tượng ban đầu đó đã tạo nên một kỷ niệm đẹp.

Bài hát được nhạc sĩ Văn Phụng sáng tác sau khi đã có được người tình trăm năm của mình trọn đời, sau khi đã trải qua những nỗi đau chia ly, buồn thương, những xa cách và lỡ làng. Khi hồi tưởng lại, tất cả những kỷ niệm ấy hiện về như một giấc mơ chìm đắm, một giấc mơ có thực trong cuộc đời ông.

⚖️Bản quyền & Pháp lý

Tình trạng pháp lý và Bản quyền

Đang cập nhật.