Là tiếng lòng của "ông hoàng nhạc vàng" Trúc Phương viết về những kiếp người nghèo khổ dưới những cơn mưa đêm Sài Gòn. Bản thân nhạc sĩ khi ấy cũng là một người lính, trải qua những đêm dài canh gác và thấu hiểu sâu sắc nỗi buồn của những phố nghèo tăm tối.
Nhịp điệu Bolero chậm rãi như tiếng mưa rơi đều trên mái tôn, kể câu chuyện về những người lao động nghèo, những cô gái giang hồ hay những người lính xa nhà, cùng chung một nỗi sầu tủi lạnh giá dưới mưa đêm nhưng vẫn le lói niềm hy vọng vào một ngày mai tươi sáng hơn.