Tác phẩm nghệ thuật

Thời gian

Một sáng tác của Nhạc sĩ Phạm Duy

✨ Giai thoại & Hoàn cảnh sáng tác

Tháng 7 năm 1954, sau khi đã định cư ở Sài Gòn được khoảng 2 năm, nhạc sĩ Phạm Duy giã từ gia đình, vợ con để lên đường sang Pháp du học, mong muốn tiếp cận tinh hoa nhạc học của thế giới.

Nhạc sĩ Phạm Duy xa quê hương trong thời điểm rất đặc biệt, vì cũng trong tháng 7 của năm đó, hiệp định Geneve được ký kết, với mục đích ban đầu là khôi phục hòa bình tại Đông Dương. Vì ý nghĩa tốt đẹp đó, ai cũng nghĩ rằng sau đó thì người lính được trở về nhà bên gia đình, sẽ được vĩnh viễn xa rời những miền ᴄhιến địa.

Từ trời Tây, nhạc sĩ Phạm Duy đã sáng tác ca khúcNgày Trở Vềđể ghi dấu “ngày trọng đại” đó:

Ngày trở về, anh bước lêTrên quãng đường đê đến bên lũy treNắng vàng hoe,vườn rau trước hè cười đón người về…

Sau đó không lâu, ông còn sáng tác một bài hát khác nữa có cùng chủ đề, đó là bàiNgười Về.

Nhạc sĩ Phạm Duy đã viết trong hồi ký như sau:

“Tôi học được nhiều điều trong những ngày làm quen với không khí kinh đô văn hoá là Paris này. Tuy nhiên, tò mò đi vào thế giới văn học và nghệ thuật của Pháp quốc, tôi vẫn chưa quên được Việt Nam. Vẫn còn bị ám ảnh bởi hình ảnh quê hương, tôi soạn bài Người Về trong một đêm đi một mình giữa Paris vắng lạnh. Bài này nói tới người mẹ, người vợ và đàn con trong bài Nhớ Người Ra Đi của thời kháng chiến, nay rất vui mừng khi thấy người đi đã trở về”.

Me có hay chăng con vềChiều nay thời gian đứng im để ngheNghe gió trong tim tràn trềNụ cười nhăn nheo bỗng rưng lệ nhoè…

Click để nghe Thái Thanh hát Người Về trước 1975

Theo lời nhạc sĩ Phạm Duy cho biết, ca khúcNgười Vềlà phần nối tiếp theo của ca khúcNhớ Người Ra Điđược ông sáng tác năm 1947. Sau ca khúc viết cho người lính ra đi diệt thù, 7 năm sau đó ông đã cho người lính đó được trở về với mẹ già, trong vòng tay người vợ hiền và đàn con thơ. Cả 2 bài hát đều có 3 lời riêng biệt, viết cho người mẹ, người vợ, và người con.

Hình bóng mẹ già trong bàiNhớ Người Ra Đilà:

Ai có nghe tiếng hát hành quân xaMà không nhớ thương người mẹ già…Cầu cho đứa con traiỞ đâu đó con ơi, được vui…

Ai có nghe tiếng hát hành quân xaMà không nhớ thương người vợ hiền…Rồi em nhớ em mongChờ chiến sĩ xa xăm lập công…

Ai có nghe tiếng hát hành quân xaMà không nhớ thương đàn trẻ nhỏ…Rằng: Cha chúng con đâu?Về mua bánh cho con, mẹ ơi…

Click để nghe Thái Thanh hát Nhớ Người Ra Đi trước 1975

Thời điểm bài hát ra mắt vào cuối thập niên 1940,Nhớ Người Ra Điđã gây được xúc động mạnh đối với những người vợ, người mẹ có người thân ra trận. Những bà mẹ quê tiễn con ra đi, chắc chắn là ai cũng mong con sẽ được lành lặn trở về, hoặc ít nhất là:“Cầu cho đứa con trai. ở đâu đó con ơi, được vui…”

Từng là một người trong cuộc, nhạc sĩ Phạm Duy rất hiểu điều đó, nên ông đã cho người về đoàn tụ bên gia đình bằng bài hátNgười Vềkhi nghe tin hiệp định Geneve được ký kết:

Me có hay chăng con vềChiều nay thời gian đứng im để ngheNghe gió trong tim tràn trềNụ cười nhăn nheo bỗng rưng lệ nhoè

Con thấy me yêu đã giàHẳn là miền quê những năm vừa quaChiếc bóng in trên vách nhàMột ngày một đêm tóc sương phai mờ

Bài hát được viết trên cung Rê trưởng, nét nhạc uyển chuyển và tha thiết, trong lời nhạc hân hoan có cả sự ngậm ngùi. Miền quê đã âm thầm và lặng lẽ trong một quãng thời gian quá lâu, nay được bừng dậy khi người con xa trở về. Hình ảnh “chiếc bóng in trên vách nhà” đã tô đậm sự đơn độc và tủi buồn của người mẹ già đã tóc sương phai mờ trong thời gian dài chờ đợi.

Những đêm dài hãi hùng của quê hương rồi cũng qua đi, trong giây phút sum vầy vỡ òa hạnh phúc, người lính bỗng rưng rưng khi thấy được niềm vui trong nụ cười nhăn nheo và mắt lệ nhòe của mẹ già. Cũng giây phút đó, chàng cựu binh chạnh nhớ về những đồng đội thiếu may mắn của mình nay đã thành những linh hồn vắng nhà. Tiếng chuông chùa thoáng ngân vang từ nơi xa vời như là làm cho thời gian lắng đọng lại trong giây phút thiêng liêng:

Me ơi, me ơi, chuông chùa nào la đàNhớ tới, nhớ tới những linh hồn vắng nhàMột vòng hương trắng xóaTình nồng trong thương nhớGửi người chiến sĩ ᴄҺết trong xa mờ…

Ở đoạn tiếp theo là hình ảnh xúc động của vợ đón chồng về:

Em có hay chăng anh vềThoạt nhìn người yêu ngỡ trong mộng mêAi dám mong chi xuân vềNào ngờ vườn đêm có bông hoa kề

Người vợ nhìn chồng đã về đứng ngay nơi đầu ngõ mà tưởng như là cơn mộng đẹp nhất trần đời. Hình ảnh ẩn dụ bông hoa kề trong vườn đêm thật là tuyệt diệu, và mùa xuân ở đây không phải là mùa xuân của đất trời, mà là xuân trong lòng người vợ trẻ được đón chồng về sau những đêm trường tưởng như là dài vô tận, và đó chính là mùa xuân đẹp nhất của đời người.

Trong phút giây hân hoan cũng có xen chút nỗi ngậm ngùi, đoái thương cho những ai vẫn khổ đau vì chia cách: “Buồn vì ai đó khóc ai trong chiều”. Bởi vì không phải người vợ nào cũng may mắn thấy lại được chồng, vì đã có rất nhiều ᴄhιến sĩ đã ngã xuống ở nơi xa mờ, nên tình cũng thành tơ liễu mong manh giữa dòng đời nước cuốn.

Anh nhớ những khi não nềSầu trên nẻo xa chắn ngang đường điNhưng nước non chưa yên bềThì đành tình duyên gác bên lời thề

Em ơi, em ơi xích lại gần đây nàoNhớ tới, nhớ tới những duyên và số nghèoTrời làm cơn mưa bão, tình người như tơ liễuBuồn vì ai đó khóc ai trong chiều…

Đoạn cuối cùng là lời thương xót cho con của người cha đã bao tháng năm dài biền biệt:

Con có hay chăng cha về,Lời ca hồn nhiên líu lo ngoài kiaChinh ᴄhιến đã qua một thì,Tuổi thơ nở trên biết bao ê chề

Làm cha mẹ thì ai cũng mong cho con mình được lớn lên giữa trời yên vui, trong vòng tay ấm áp của cả mẹ lẫn cha. Nhưng mà trong trường thiên lịch sử nước Việt, đã có biết bao thế hệ phải lớn lên trong thời khói lửa loạn lạc, tuổi thơ không được nở thắm tươi trên mảnh đất thanh bình mà phải chịu biết bao ê chề. Dù vậy thì trẻ con thì vẫn hồn nhiên, vẫn líu lo, cứ vậy mà lớn lên theo số mệnh định sẵn. Trong niềm xót xa, người cha nay đã trở về mong muốn bù đắp lại bội phần cho đàn con thơ:

Thôi đã hết cơn chia lìa,từ nay mầm non lớn trong tình quêNhư gió thu sau tháng hè,thổi về ruộng nâu lúa tươi xanh rì

Con ơi, con ơi tiếng cười nở chan hòaNhớ tới, nhớ tới biết bao trẻ thiếu nhàNgoài đường trời đông giáMột đàn chim nhỏ béGọi về chia sớt miếng cơm khoanh cà…

Bài: Đông KhaBản quyền bài viết của nhacxua.vn

Phạm Duy viết về mùa Xuân rất nhiều. Ở đây, tôi xin nêu một vài cảm nhận về mùa Xuân...

Trong số những ca khúc viết thời đi kháng chiến của nhạc sĩ Phạm Duy, hầu hết là những ca...

Những ca khúc tân nhạc viết về Mùa Xuân được sáng tác vào đầu những năm 1950 vốn không phải...

Trong tân nhạc Việt Nam, nhạc sĩ Phạm Duy có thể không phải là người tài năng nhất, không phải...

Sau đây là bài viết của cố danh ca Quỳnh Giao nói về Đường Chiều Lá Rụng, một ca khúc...

Sau khi vào tới miền Nam, hát xong tại Sài Gòn, gánh hát Đức Huy khởi sự xuống Lục tỉnh....

© 2020NhacXua.VN- Nhạc Xưa Thời Báo.

📝Tổng quan

Tổng quan

Ca khúc "Thời gian" là tên gọi phổ biến hoặc một cụm từ nổi bật trong lời bài hát, thường được biết đến với tên chính thức là "Người Về". Bài hát nổi tiếng với câu hát "Chiều nay thời gian đứng im để nghe". "Người Về" được sáng tác bởi nhạc sĩ Phạm Duy, ra đời khoảng năm 1954 hoặc sau đó một thời gian ngắn, sau khi Hiệp định Geneve được ký kết. Đây là một ca khúc mang âm hưởng tình tự quê hương, thể hiện sâu sắc niềm vui và nỗi ngậm ngùi của sự đoàn tụ gia đình sau chiến tranh. Danh ca Thái Thanh là một trong những giọng ca tiêu biểu đã thể hiện thành công ca khúc này trước năm 1975.

🎨Nội dung nghệ thuật

Đặc điểm âm nhạc và Lời ca

"Người Về" được viết trên cung Rê trưởng, với nét nhạc uyển chuyển và tha thiết. Lời nhạc toát lên sự hân hoan của ngày đoàn tụ nhưng cũng ẩn chứa nỗi ngậm ngùi sâu sắc. Bài hát có ba lời riêng biệt, diễn tả cảm xúc của người mẹ, người vợ và người con khi người thân trở về:

  • Lời cho người mẹ:

    Lời ca khắc họa hình ảnh người con trở về, chứng kiến mẹ già với "nụ cười nhăn nheo bỗng rưng lệ nhoè" và mái tóc "sương phai mờ". Hình ảnh "chiếc bóng in trên vách nhà" tô đậm sự đơn độc và tủi buồn mà người mẹ đã trải qua trong thời gian dài chờ đợi. Giây phút sum vầy vỡ òa hạnh phúc cũng xen lẫn nỗi nhớ thương dành cho những đồng đội kém may mắn của người lính, nay đã thành linh hồn vắng nhà: "Me ơi, me ơi, chuông chùa nào la đà / Nhớ tới, nhớ tới những linh hồn vắng nhà".

  • Lời cho người vợ:

    Đoạn này diễn tả khoảnh khắc xúc động khi người vợ đón chồng về, tưởng như là cơn mộng đẹp nhất trần đời: "Thoạt nhìn người yêu ngỡ trong mộng mê". Hình ảnh ẩn dụ "bông hoa kề trong vườn đêm" tượng trưng cho hạnh phúc đoàn viên, và "mùa xuân" không phải của đất trời mà là xuân trong lòng người vợ trẻ. Tuy nhiên, niềm hân hoan cũng xen lẫn nỗi ngậm ngùi, đoái thương cho những ai vẫn khổ đau vì chia cách: "Buồn vì ai đó khóc ai trong chiều", bởi không phải người vợ nào cũng may mắn thấy lại được chồng, nhiều chiến sĩ đã ngã xuống.

  • Lời cho người con:

    Đoạn cuối là lời thương xót cho những đứa con đã bao tháng năm dài thiếu vắng cha. Người cha trở về nhận ra "tuổi thơ nở trên biết bao ê chề" của con trẻ, lớn lên trong khói lửa loạn lạc thay vì bình yên. Trong niềm xót xa, người cha mong muốn bù đắp lại bội phần cho đàn con thơ: "Thôi đã hết cơn chia lìa, từ nay mầm non lớn trong tình quê". Lời hát cũng thể hiện sự xót xa cho "biết bao trẻ thiếu nhà".

🎤Các phiên bản nổi bật

Các phiên bản và Dấu ấn

"Người Về" cùng với "Nhớ Người Ra Đi" đã tạo nên một chuỗi ca khúc mang tính sử thi nhỏ, ghi lại tâm trạng của người Việt trong thời chiến và sau chiến chiến. "Nhớ Người Ra Đi" đã gây xúc động mạnh đối với những người vợ, người mẹ có người thân ra trận vào cuối thập niên 1940. "Người Về" là sự tiếp nối, hoàn thiện cảm xúc đó, mang đến niềm hy vọng về đoàn tụ.

Ca khúc đã được danh ca Thái Thanh thể hiện và ghi âm trước năm 1975, để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng công chúng. "Người Về" phản ánh tâm trạng chung của xã hội Việt Nam sau Hiệp định Geneve 1954, khi niềm hy vọng về hòa bình và sự đoàn tụ gia đình bừng lên. Nhạc sĩ Phạm Duy đã thể hiện sự thấu hiểu sâu sắc tâm lý người lính và gia đình họ, tạo nên một tác phẩm vừa mang tính thời sự vừa có giá trị nghệ thuật và nhân văn bền vững.

🌟Ý nghĩa & Tầm ảnh hưởng

Hoàn cảnh sáng tác

Vào tháng 7 năm 1954, sau khoảng hai năm định cư tại Sài Gòn, nhạc sĩ Phạm Duy đã tạm biệt gia đình, vợ con để lên đường sang Pháp du học, với khát vọng tiếp cận tinh hoa nhạc học của thế giới.

Thời điểm Phạm Duy xa quê hương cũng trùng với sự kiện đặc biệt: Hiệp định Geneve được ký kết trong chính tháng 7 năm đó, với mục đích ban đầu là khôi phục hòa bình tại Đông Dương. Niềm hy vọng về hòa bình đã khiến mọi người tin rằng những người lính sẽ được trở về nhà bên gia đình, vĩnh viễn xa rời những chiến trường khốc liệt.

Từ trời Tây, nhạc sĩ Phạm Duy đã sáng tác ca khúc "Ngày Trở Về" để ghi dấu "ngày trọng đại" này. Không lâu sau đó, ông tiếp tục sáng tác "Người Về" – một bài hát khác cùng chủ đề. Trong hồi ký của mình, Phạm Duy chia sẻ rằng dù đang tiếp xúc với không khí văn hóa Paris, ông vẫn không quên Việt Nam và bị ám ảnh bởi hình ảnh quê hương. Ông đã viết "Người Về" trong một đêm đi một mình giữa Paris vắng lạnh, nói về người mẹ, người vợ và đàn con trong bài "Nhớ Người Ra Đi" (sáng tác năm 1947), nay vui mừng khi người đi đã trở về.

"Người Về" được xem là phần tiếp nối của "Nhớ Người Ra Đi", cho phép người lính sau 7 năm chinh chiến được đoàn tụ với mẹ già, người vợ hiền và đàn con thơ. Cả hai bài hát đều có ba lời riêng biệt, viết cho người mẹ, người vợ và người con.

⚖️Bản quyền & Pháp lý

Tình trạng pháp lý và Bản quyền

Tác giả của ca khúc "Người Về" là nhạc sĩ Phạm Duy.

Bản quyền: Đang cập nhật.

🎵 Lời bài hát & Hợp âm

Hợp Âm Chuẩn
Ngày ngây ngô Dđó, A/C#anh tin hạnh phúc Bmxa xôi
Ngày ngây ngô F#mđó anh Gđã chạy đi kiếm Dtìm
Tìm niềm vui Gmới sẽ Ađến mà đường cứ F#mxa vời Bvợi
Anh vẫn Emđợi, đợi thêm bao lần Asus4nữa A 
Vội quên năm Dtháng A/C#khi xưa hạnh phúc Bmbên nhau
Vội quên yêu F#mdấu Gmaj7khi xưa ta đã Dước hẹn
Để rồi chợt Gthấy trống vắng Amỏi mệt đắng F#mcay nước Bmắt
GAnh tìm, anh tìm em trong A
Rồi ta gặp Dnhau, dù anh đã A/C#cố mỉm cười
Chỉ mong rằng Bmsao trái Atim em được bình Gyên
Với nỗi F#mđau chính anh để Bmlại
Mơ ước Ggì, cũng E7chỉ là ước mơ Athôi
Thời gian dần Dtrôi, mà sao em A/C#cứ ở lại
Ở lại nơi Bmđây, trái tim Aanh nghe quặng Gđau.
Những F#mđêm bơ vơ khờ Bmdại
Anh biết Gmình giờ yêu Aem nhiều Dhơn