Tác phẩm ra đời từ hình bóng mong manh của người con gái Dao Ánh đi lễ nhà thờ Phủ Cam trong những chiều mưa Huế lạnh giá. Tiếng chuông nhà thờ vang vọng trầm mặc cùng những hàng thông già đẫm nước mưa đã khơi nguồn cảm hứng cho nhạc sĩ ví von những viên đá lạnh bên đường cũng biết sầu muộn khóc thương phận người.
Nhạc khúc bất hủ biến nỗi buồn cô đơn thành một nét nghệ thuật thanh cao quý phái, đồng điệu sâu sắc với tâm hồn những người trẻ yêu thơ ca nhạc trữ tình.