Sáng tác vào năm 1968, khi Trịnh Công Sơn đang sống và viết nhạc tại Sài Gòn. Ca khúc khắc họa nỗi cô đơn tột cùng của người nghệ sĩ lang thang trên những con phố nhộn nhịp giữa buổi chiều tà, đối lập với sự ồn ào xung quanh.
Mỗi bước chân đi qua phố là một sự đối diện với chính mình, với những kỷ niệm cũ và nỗi buồn thời cuộc. Giai điệu thong thả, mang phong cách Pop Ballad nhẹ nhàng đã biến nỗi cô đơn thành một nét đẹp lãng mạn, trầm mặc đầy chất thơ.
📝Tổng quan
Tổng quan
"Chiều một mình qua phố" là ca khúc trữ tình nhẹ nhàng được nhạc sĩ Trịnh Công Sơn sáng tác vào năm 1968. Bài hát mang tính chất tự sự sâu lắng, thể hiện sự cô đơn của con người giữa nhịp sống đô thị vô định.
🎨Nội dung nghệ thuật
Đặc điểm âm nhạc và Lời ca
Giai điệu bài hát thong thả, đều đặn như nhịp chân người đi bộ trên phố. Lời ca mang màu sắc u buồn nhưng đầy chất thơ: "Chiều một mình qua phố âm thầm nghe gió heo may", "đã mệt nhoài một loài cỏ khô". Hình ảnh "loài cỏ khô" ẩn dụ cho những kiếp người nhỏ bé, mệt mỏi trong cuộc đời.
🎤Các phiên bản nổi bật
Các phiên bản và Dấu ấn
Khánh Ly là ca sĩ đầu tiên ghi âm ca khúc và đóng đinh tên tuổi của mình với tác phẩm. Sau này, các ca sĩ Lệ Thu, Tuấn Ngọc, Hồng Nhung và nhiều nghệ sĩ trẻ theo phong cách acoustic cũng thể hiện ca khúc này vô cùng thành công.
🌟Ý nghĩa & Tầm ảnh hưởng
Hoàn cảnh sáng tác
Ca khúc ra đời năm 1968, thời điểm chiến tranh đang diễn ra vô cùng khốc liệt tại Việt Nam. Trịnh Công Sơn khi đó sống giữa hai đô thị lớn là Đà Lạt và Sài Gòn. Sau một buổi chiều đi dạo một mình qua những con phố dài hun hút trong nỗi cô đơn lạnh lẽo, nhìn dòng người hối hả ngược xuôi nhưng vô định, ông đã viết nên ca khúc này như một cách ghi lại cảm xúc cô đơn, sự lạc lõng của thân phận con người trước những biến động thời cuộc.
⚖️Bản quyền & Pháp lý
Tình trạng pháp lý và Bản quyền
Tác phẩm được cấp phép phổ biến rộng rãi và bảo hộ quyền tác giả thuộc gia đình nhạc sĩ Trịnh Công Sơn thông qua VCPMC.
🎵 Lời bài hát & Hợp âm
Hợp Âm Chuẩn
Hợp âm được căn chỉnh chính xác trên từng từ
Chiều một mình qua Emphố âm E7thầm nhớ nhớ tên Amem
Có Ckhi nắng khuya chưa Dlên mà Gmột loài hoa chợt Ctím
Chiều một mình qua Emphố, âm E7thầm nhớ nhớ tên Amem
Gót Cchân đôi khi đã Ammềm, gọi B7buồn cho mình nhớ Emtên
ĐK:
Chiều Cqua bao nhiêu lần môi Gcười, cho Emmình còn nhớ Amnhau
Chiều Cqua bao nhiêu lần tay Grời nghe Cbuồn ghé môi Emsầu
Ngày Dnào mình còn có Amnhau xin cho dài Glâu
Ngày Dnào đời thôi có AmnhauB7xin người biết Emđau
Chiều một mình qua Emphố âm E7thầm nhớ nhớ tên Amem
Gió Cơi gió ơi bay Dlên để Gbụi đường cay lòng Cmắt
Chiều một mình qua Emphố âm E7thầm nhớ nhớ tên Amem