Tác phẩm nghệ thuật

Người Đi Qua Đời Tôi

Một sáng tác của Nhạc sĩ Phạm Đình Chương

✨ Giai thoại & Hoàn cảnh sáng tác

Đầu thập niên 1960, sau khi chia tay vợ sau 7 năm mặn nồng, nhạc sĩ Phạm Đình Chương mang một vết thương lòng đau đớn, rồi sống những ngày gần như cắt đứt mọi sự liên lạc, chỉ tiếp xúc giới hạn với 1 vài bằng hữu thân thiết. Cũng từ đó trở về sau, ông sáng tác rất ít, nếu có thì cũng là những ca khúc u sầu nhưĐêm Cuối Cùng,Khi Cuộc Tình Đã Chêt, Nửa Hồn Thương Đau, vàNgười Đi Qua Đời Tôi…

Khác với nhiều người đã tưởng, những ca khúc này không phải là được nhạc sĩ sáng tác ngay sau khi bị tan vỡ hôn nhân. Thực tế là dư chấn của thảm kịch kia đã giảm thiểu mọi hoạt động của Phạm Đình Chương trong một thời gian khá dài, và ông chỉ sáng tácNửa Hồn Thương ĐauvàNgười Đi Qua Đời Tôisau đó đúng 10 năm (1970), và cả 2 bài hát đều đã được sử dụng trong cuốn phim điện ảnh nổi tiếng Chân Trời Tím (vai chính là Hùng Cường và Kim Vui).

Riêng ca khúcNgười Đi Qua Đời Tôiđược phổ từ bài thơ Thơ Cũ Của Nàng (thi sĩ Trần Dạ Từ).

Người đi qua đời tôi trong những chiều đông sầu.Mưa mù lên mấy vai gió mù lên mấy trờiNgười đi qua đời tôi, hồn lưng miền rét mướt,Vàng xưa đầy dấu chân, đen tối vùng lãng quên.

Khi người đã vụt đi qua đời rồi, không còn những ngày êm đềm hạnh phúc vui tươi nữa, chỉ còn lại một người quạnh quẽ với những chiều đông sầu lạnh giá. Ngày xưa bên nhau càng nồng ấm bao nhiêu thì bây giờ càng buồn tủi cô đơn bấy nhiêu.

Hình ảnh“Mưa mù lên mấy vai gió mù lên mấy trời”đã vẽ nên cảnh đời gió mưa mù mịt bao quanh đời từ khi mất người. Tiếng lòng đầy giá buốt xót xa bật lên từng nốt chầm chậm u hoài trên bức nền xám lạnh mùa đông.

Những dấu chân kỷ niệm ghi đầy thuở vàng son trên đường ngày xưa, bây giờ đã chìm vào“đen tối vùng lãng quên”. Có khổ đau có day dứt lắm mới trải lòng lên phím nhạc những giai điệu muộn phiền cô quạnh như vậy. Người đi qua đời tôi, nghe“hồn lưng miền rét mướt”.Tâm trạng bi ai của kẻ bị thất tình nhìn đời qua màn mưa xám, ở nơi đâu cũng buốt lạnh mùa đông. Người nghe cảm được từ sau lời trần tình trầm uẩn còn hoài vọng với một ttâm tình yêu lắm, diết da lắm với mối tình đã chia xa.

Click để nghe Thái Thanh hát Người Đi Qua Đời Tôi

Bàn tay mềm khói sương,tiếng hát nào hơ nóng.Và ai qua đời tôi,chiều âm vang ngàn sóng.

Trên lối về nghĩa trangNghe những lời linh hồn,nghe những lời linh hồn,Trong mộ phần đen tối đen.

Tâm sự đau buồn của người bị phụ tình trải lên lời rét mướt cô liêu cho người nghe, nhưng tuyệt không có lời oán trách nào dành cho người tình phụ. Trong miên man lời nhạc như viết trong men đắng tình sầu, người xưa cũ vẫn thấp thoáng đẹp dịu hiền qua hình ảnh“bàn tay mềm khói sương, tiếng hát nào hơ nóng”.Tiếng hát của người hay là tiếng hát của tình yêu ngày nào bây giờ đã xa khuất ngàn sương khói…

Chiều nay chợt quay về với kỷ niệm, nghe “âm vang ngàn sóng” những ngày đẹp đẽ ngày xưa dội về. Cuộc sống không còn ý nghĩa gì khi người đã đi xa, cuộc đời không còn vàng nắng hy vọng nữa mà ở đâu cũng đen tối một màu. Trên đường về hiu hắt như là đang “nghe những lời linh hồn” trên bãi tha ma, là tâm trạng bi ai của kẻ lụy tình, vì yêu quá nên khi bị mất người yêu tưởng như là mất tất cả.

Người đi qua đời tôi, không nhớ gì sao nguời,mưa nào lên mấy vai, gió nào lên mấy trời.Người đi qua đời tôi, đường xưa đầy lá úa,Vàng xưa đầy dấu chân, đen tối vùng lãng quên.Em đi qua đời anh không nhớ gì sao em?

“Người đi qua đời tôi, không nhớ gì sao người”– Nghe trong lời cuối của bản thất tình ca, tình yêu sầu khổ vẫn còn đằm thắm thiết tha. Thay vì lời trách móc, câu“không nhớ gì sao người”như nhẹ nhàng nửa trìu mến nửa bi thương, đem đến cảm nhận cho người nghe một tấm tình còn sâu nặng của người tình si, dẫu mối tình chung của mình đã bị người tình phụ bạc bẽo.

Và câu cuối kết thúc bài hát, bỗng không còn xưng “tôi” gọi “người” nữa mà là “Em đi qua đời anh không nhớ gì sao em”, vẫn là lời lẽ êm đềm như chưa từng có sự lìa tan. Cho người nghe một lần nữa nhận ra trong chuỗi thất vọng cô đơn của những ngày mùa đông u tối bị phụ bạc tình yêu, trong lòng của chàng trai vẫn còn nhớ, còn yêu tha thiết một thuở nào người đi qua đời…

Click để nghe Julie hát Người Đi Qua Đời Tôi

Thực tế là những ca từ trong bài hát này phần lớn là của thi sĩ Trần Dạ Từ, nhạc sĩ Phạm Đình Chương chỉ sửa lại đôi chút để phù hợp với nhạc. Nhưng như là sự đồng cảm tương thông của những người nghệ sĩ với nhau, nhạc sĩ Phạm Đình Chương bắt gặp tâm trạng của mình trong bài thơ, rồi thêm vào giai điệu để trở thành một ca khúc bất tử nói lên được nỗi lòng của hàng triệu kẻ đã từng gặp phải nỗi đau tình.

Bài: Trương Đình TuấnBản quyền bài viết của nhacxua.vn

Nhạc sĩ Phạm Đình Chương là một trong những tên tuổi lớn nhất của tân nhạc Việt Nam. Ông bắt...

Tiếng Dân Chài là một trong những ca khúc đầu tiên trong sự nghiệp của nhạc sĩ Phạm Đình Chương,...

Ca khúc Đêm Cuối Cùng được nhạc sĩ Phạm Đình Chương sáng tác vào đầu thập niên 1960, khởi đầu...

Trong danh sách những tình khúc nổi tiếng nhất của nhạc sĩ Phạm Đình Chương, người ta thường nhắc nhiều...

Thập niên 1950, vào thời điểm tân nhạc bắt đầu phát triển mạnh mẽ ở miền Nam, có 3 ca...

Nếu như ở ngày nay, thể thơ tự do không còn là điều lạ với những người yêu thơ, thì...

© 2020NhacXua.VN- Nhạc Xưa Thời Báo.

📝Tổng quan

Tổng quan

"Người Đi Qua Đời Tôi" là một tình khúc u sầu ra đời vào năm 1970, được phổ nhạc bởi nhạc sĩ Phạm Đình Chương từ bài thơ "Thơ Cũ Của Nàng" của thi sĩ Trần Dạ Từ. Ca khúc nhanh chóng để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng công chúng, được sử dụng làm nhạc phim cho bộ phim điện ảnh nổi tiếng "Chân Trời Tím" cùng năm. Những ca sĩ nổi bật đã thể hiện thành công tác phẩm này phải kể đến Thái Thanh và Julie.

🎨Nội dung nghệ thuật

Đặc điểm âm nhạc và Lời ca

"Người Đi Qua Đời Tôi" là một bản thất tình ca thấm đẫm nỗi buồn, sự cô đơn và hoài niệm. Lời ca mở đầu bằng hình ảnh "Người đi qua đời tôi trong những chiều đông sầu. Mưa mù lên mấy vai gió mù lên mấy trời", vẽ nên một bức tranh u ám, lạnh lẽo, gợi cảm giác cuộc đời bị bao bọc bởi gió mưa mù mịt từ khi mất đi người yêu. Những nốt nhạc chầm chậm, u hoài trên nền xám lạnh của mùa đông đã lột tả tiếng lòng đầy giá buốt xót xa.

Ca từ sâu sắc của Trần Dạ Từ, qua sự sắp xếp của Phạm Đình Chương, đã chạm đến tận cùng nỗi đau của kẻ thất tình. "Vàng xưa đầy dấu chân, đen tối vùng lãng quên" cho thấy những kỷ niệm vàng son đã chìm vào quên lãng, chỉ còn lại sự khổ đau và day dứt. "Hồn lưng miền rét mướt" là một miêu tả tinh tế về tâm trạng bi ai, nhìn đời qua màn mưa xám, nơi đâu cũng buốt lạnh như mùa đông.

Tuy mang nỗi đau tột cùng, bài hát tuyệt nhiên không có lời oán trách nào dành cho người tình phụ bạc. Thay vào đó, trong men đắng tình sầu, hình bóng người xưa vẫn thấp thoáng đẹp dịu hiền qua hình ảnh "bàn tay mềm khói sương, tiếng hát nào hơ nóng". Tiếng hát ấy có thể là của người yêu hay tiếng hát của tình yêu ngày nào nay đã xa khuất. Tâm sự đau buồn tiếp tục được trải dài qua những câu "Trên lối về nghĩa trang nghe những lời linh hồn", thể hiện sự tuyệt vọng đến mức xem cuộc sống vô nghĩa, như đang nghe lời từ cõi chết.

Đặc biệt, ở phần cuối bài hát, câu "Người đi qua đời tôi, không nhớ gì sao người" như lời trìu mến nửa bi thương, thể hiện tấm tình còn sâu nặng của người tình si. Sự thay đổi đại từ nhân xưng từ "tôi" – "người" sang "Em đi qua đời anh không nhớ gì sao em" ở câu kết không chỉ là một nét chấm phá nghệ thuật mà còn khẳng định tình yêu tha thiết, vẹn nguyên, như chưa từng có sự lìa tan, dẫu mối tình chung đã bị phụ bạc.

🎤Các phiên bản nổi bật

Các phiên bản và Dấu ấn

"Người Đi Qua Đời Tôi" đã nhanh chóng trở thành một trong những tình khúc kinh điển của tân nhạc Việt Nam. Ngay trong năm ra đời (1970), ca khúc đã được đưa vào bộ phim điện ảnh nổi tiếng "Chân Trời Tím", với các vai chính do Hùng Cường và Kim Vui thể hiện, góp phần làm tăng thêm sức lan tỏa và dấu ấn của tác phẩm. Nhạc sĩ Phạm Đình Chương, một trong những tên tuổi lớn nhất của tân nhạc Việt Nam, đã biến bài thơ thành một ca khúc bất tử, nói lên nỗi lòng của hàng triệu người từng gặp phải nỗi đau tình.

Ca khúc đã được nhiều giọng ca tài năng thể hiện, trong đó phải kể đến những phiên bản kinh điển của Thái Thanh và Julie, góp phần khắc sâu tác phẩm này vào lòng các thế hệ yêu nhạc.

🌟Ý nghĩa & Tầm ảnh hưởng

Hoàn cảnh sáng tác

Đầu thập niên 1960, nhạc sĩ Phạm Đình Chương phải đối mặt với một biến cố lớn trong đời tư: sự đổ vỡ của cuộc hôn nhân kéo dài 7 năm. Vết thương lòng sâu sắc đã khiến ông sống những ngày tháng gần như cắt đứt mọi liên lạc, chỉ tiếp xúc giới hạn với một vài bằng hữu thân thiết. Từ đó trở về sau, ông sáng tác rất ít và nếu có, đó đều là những ca khúc u sầu như "Đêm Cuối Cùng", "Khi Cuộc Tình Đã Chết", "Nửa Hồn Thương Đau".

Trái với suy nghĩ của nhiều người, những ca khúc này không được Phạm Đình Chương sáng tác ngay sau bi kịch hôn nhân. Thực tế, dư chấn của thảm kịch đã làm giảm thiểu mọi hoạt động của ông trong một thời gian dài. "Nửa Hồn Thương Đau" và "Người Đi Qua Đời Tôi" được ông sáng tác sau đó đúng 10 năm, tức là vào năm 1970. Đặc biệt, ca khúc "Người Đi Qua Đời Tôi" được phổ nhạc từ bài thơ "Thơ Cũ Của Nàng" của thi sĩ Trần Dạ Từ. Mặc dù ca từ phần lớn là của Trần Dạ Từ, Phạm Đình Chương chỉ sửa lại đôi chút để phù hợp với giai điệu, nhưng sự đồng cảm tương thông giữa hai người nghệ sĩ đã tạo nên một tác phẩm bất hủ, nói lên nỗi lòng của hàng triệu người đã từng trải qua nỗi đau tình.

⚖️Bản quyền & Pháp lý

Tình trạng pháp lý và Bản quyền

Đang cập nhật.