Tác phẩm nghệ thuật

Bông hồng cài áo

Một sáng tác của Nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ

✨ Giai thoại & Hoàn cảnh sáng tác

Trong nhạc Việt, không thể kể hết những ca khúc viết về người mẹ, ca ngợi tình yêu thương vĩnh cửu của mẹ dành cho con cái. Nổi tiếng nhất trong số đó là Lòng Mẹ (Y Vân), Đèn Khuya (Lam Phương), Mẹ Tôi (Nhị Hà)… và không thể không nhắc đến nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ với 2 ca khúcBóng MátvàBông Hồng Cài Áo.

Click để nghe Duy Khánh hát Bông Hồng Cài Áo

Ban đầu, Bông Hồng Cài Áo là tên của một bài tùy bút viết về Mẹ của thiền sư Thích Nhất Hạnh viết năm 1962 tại Sài Gòn. Bài viết kể về một tập tục cài hoa lên áo mà ông đã gặp ở Nhật Bản như sau:

“Có một ngày tôi đi với Thầy Thiên Ân tới nhà sách ở khu Ginza ở Ðông Kinh (Tokyo), nửa đường gặp mấy người sinh viên Nhật, bạn của thầy Thiên Ân. Có một cô sinh viên hỏi nhỏ Thầy Thiên Ân một câu, rồi lấy ở trong sắc ra một bông hoa cẩm chướng màu trắng cài vào khuy áo tràng của tôi. Tôi lạ lùng, bỡ ngỡ, không biết cô làm gì, nhưng không dám hỏi, cố giữ vẻ tự nhiên, nghĩ rằng có một tục lệ chi đó. Sau khi họ nói chuyện xong, chúng tôi vào nhà sách, thầy Thiên Ân mới giảng cho tôi biết đó là Ngày Mẹ, theo tục Tây phương. Nếu anh còn mẹ, anh sẽ được cài một bông hoa màu hồng trên áo, và anh sẽ tự hào được còn mẹ. Còn nếu anh mất mẹ, anh sẽ được cài trên áo một bông hoa trắng…”

Về hoàn cảnh sáng tác của bài hátBông Hồng Cài Áocủa nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ, dựa theo bài tùy bút này, có một lần ông đã kể lại:

“Năm 1963, do tham gia phong trào đấu tranh của Phật giáo tôi bị chính quyền cũ bắt giam 1 năm tù. Ở trong tù, người tôi nghĩ đến nhiều nhất là mẹ tôi. Cho nên khi ra tù, tình cờ đọc được tập văn xuôi ‘Bông Hồng Cài Áo’ của thiền sư Thích Nhất Hạnh, những tình cảm trìu mến về mẹ lại bùng lên và tôi đã hoàn thành ca khúc ‘Bông Hồng Cài Áo’ vào năm 1967”

Click để nghe Miên Đức Thắng hát Bông Hồng Cài Áo thu âm trước 1975

Ông Sơn Huy – người học trò cũ của nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ, kể về một kỷ niệm rất đặc biệt với nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ, về lòng hiếu thảo và hết mực tôn kính mẹ của tác giả ca khúc Bông Hồng Cài Áo:

“Vào những năm đệ thất hay đệ lục (lớp 6,7), lúc đó tôi đang hát trong ban Tiếng Thùy Dương của nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ tại Đà Nẵng, một buổi chiều đến nhà nhạc sĩ để tập nhạc như thường lệ, tôi vô cùng ngạc nhiên nhìn thấy thầy của mình đang ngồi nghiêm vòng tay bên cạnh cây đàn piano quen thuộc ở góc nhà.

Thấy tôi bước vào, thầy nói rằng:

– Thầy có lỗi bị mẹ thầy phạt, vậy em đứng chờ đi, khi nào mẹ thầy tha thì thầy sẽ dạy e­m.

Ngay lúc đó, mẹ thầy từ nhà sau bước ra và nói:

Thôi học trò con đến rồi, mẹ tha cho con đó”.

Nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ đứng dậy và nói:

Hình ảnh cảm động đó đeo đuổi tôi suốt đời vì chỉ có tình yêu thương mẹ vô vàn, bằng cả tấm lòng quý mến vô biên, nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ mới viết được ca khúc “Bông Hồng Cài Áo”.

Trong bài hátBông Hồng Cài Áo, có những câu hát ấn tượng như sau:

Rồi một chiều nào đó anh về nhìn Mẹ yêu, nhìn thật lâuRồi nói, nói với Mẹ rằng “Mẹ ơi, Mẹ ơi, Mẹ có biết hay không?”– Biết gì?– Biết là, biết là con thương Mẹ không?”

Ý nghĩa của những câu hát này đã được ghi trong bài tùy bút của thiền sư Thích Nhất Hạnh:

“Nếu có khuyên, thì tôi sẽ khuyên anh như thế này. Chiều nay, khi đi học về, hoặc đi làm về, anh hãy vào phòng mẹ với một nụ cười thật trầm lặng và thật bền. Anh sẽ ngồi xuống bên mẹ. Sẽ bắt mẹ dừng kim chỉ, mà đừng nói năng chi. Rồi anh sẽ nhìn mẹ thật lâu, thật kỹ để trông thấy mẹ, và để biết rằng mẹ đang sống và đang ngồi bên anh.

Cầm tay mẹ, anh sẽ hỏi một câu ngắn làm mẹ chú ý. Anh hỏi: “Mẹ ơi, mẹ có biết không?”

Mẹ sẽ hơi ngạc nhiên, và sẽ nhìn anh, vừa cười vừa hỏi: “Biết gì?”

Vẫn nhìn vào mắt mẹ, vẫn giữ nụ cười trầm lặng và bền, anh sẽ hỏi tiếp: “Mẹ có biết là con thương mẹ không?”

Câu hỏi sẽ không cần được trả lời. Cho dù anh lớn ba bốn mươi tuổi, chị lớn ba bốn mươi tuổi thì cũng hỏi câu ấy. Bởi vì anh, bởi vì chị, bởi vì em đều là con của mẹ. Mẹ và anh sẽ sung sướng, sẽ được sống trong ý thức tình thương bất diệt . Và ngày mai, mẹ mất, anh sẽ không hối hận, đau lòng, tiếc rằng anh không có mẹ.

Đó là điệp khúc tôi muốn ca hát cho anh nghe hôm nay. Và anh hãy ca, chị hãy ca, em hãy ca cho cuộc đời đừng chìm trong vô tâm, quên lãng. Đóa hoa màu hồng tôi cài trên áo anh rồi đó. Anh hãy sung sướng đi.”

Dựa vào những ý nghĩa đó trong bài tuỳ bút, nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ đã đưa vào trong ca khúc viết về Mẹ nổi tiếng suốt hơn 50 năm qua.

Click để nghe Tuấn Ngọc hát Bông Hồng Cài Áo

Bông Hồng Cài Áocủa thầy Nhất Hạnh vẽ nên người Mẹ qua những hình ảnh và lời văn đơn sơ mà gần gũi, và rất đỗi thân thương: Mẹ già như chuối ba hương, Như xôi nếp một như đường mía lau.

Bài tuỳ bút có những lời khuyên rất ý nghĩa:

“Thương mẹ là một cái gì rất tự nhiên… Thương mẹ không phải là một vấn đề luân lý đạo đức. Anh mà nghĩ rằng tôi viết bài này để khuyên anh về luân lý đạo đức là anh lầm.

Thương mẹ là một vấn đề hưởng thụ… Một “món quà” như Mẹ mà còn không vừa ý thì họa chăng có làm Ngọc Hoàng Thượng đế mới vừa ý, mới bằng lòng, mới sung sướng.

Nhưng tôi biết Ngọc Hoàng không sung sướng đâu, bởi Ngọc Hoàng là đấng tự sinh, không bao giờ có diễm phúc có được một bà mẹ”(Thích Nhất Hạnh)

Cũng bắt nguồn bài tuỳ bút Bông Hồng Cài Áo này, từ năm 1962 trở về sau người Việt bắt đầu có nghi thức “bông hồng cài áo” vào mỗi dịp Vu Lan, đó là cài bông hồng cho những ai còn mẹ và bông trắng cho những ai mất mẹ, nhắc nhở về lòng hiếu thảo và tình người.

Trong nghi thức đó, các em nhỏ gia đình Phật Tử sẽ cầm hai giỏ hoa hồng, màu đỏ và màu trắng, và đến cài hoa lên áo từng người dự lễ chùa trong ngày rằm tháng 7.

Nghi thức này vẫn còn cho đến nay, và có lẽ sẽ còn mãi mãi về sau này.

Bông Hồng Cài Áo(sáng tác: Phạm Thế Mỹ)

Một bông Hồng cho emMột bông Hồng cho anhVà một bông Hồng cho những aiCho những ai đang còn Mẹ

Đang còn Mẹ để lòng vui sướng hơnRủi mai này Mẹ hiền có mất điNhư đóa hoa không mặt trờiNhư trẻ thơ không nụ cười

ngỡ đời mình không lớn khôn thêmNhư bầu trời thiếu ánh sao đêm

Mẹ, Mẹ là giòng suối dịu hiềnMẹ, Mẹ là bài hát thần tiênLà bóng mát trên caoLà mắt sáng trăng saoLà ánh đuốc trong đêm khi lạc lối

Mẹ, Mẹ là lọn mía ngọt ngàoMẹ, Mẹ là nải chuối buồng cauLà tiếng dế đêm thâuLà nắng ấm nương dâuLà vốn liếng yêu thương cho cuộc đời

Rồi một chiều nào đó anh về nhìn Mẹ yêu, nhìn thật lâuRồi nói, nói với Mẹ rằng:– “Mẹ ơi, Mẹ ơi, Mẹ có biết hay không?”– “Biết gì?” – “Biết là, biết là con thương Mẹ không ?”

Đóa hoa màu hồng vừa cài lên áo đó anhĐóa hoa màu hồng vừa cài lên áo đó emThì xin anh, thì xin emHãy cùng tôi vui sướng đi.

nhacxua.vn tổng hợp và biên soạn

Là người yêu nhạc, có lẽ không ai là không biết tới nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ, tác giả của...

Cùng với nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ và Hoài An thì Phạm Thế Mỹ là 3 trong số ít các...

Nhắc đến nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ, ai cũng nhớ đến ca khúc nổi tiếng nhất trong sự nghiệp sáng...

Nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ nổi tiếng với rất nhiều ca khúc tự tình dân tộc, và dù ở thời...

Nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ là một trong những nhạc sĩ tiêu biểu của dòng nhạc vàng. Ông có rất...

Ai cũng có những ngày xưa thân ái để trân trọng và cất giữ riêng trong ngăn ký ức êm...

© 2020NhacXua.VN- Nhạc Xưa Thời Báo.

📝Tổng quan

Tổng quan

"Bông Hồng Cài Áo" là một ca khúc nổi tiếng của nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ, ra đời vào năm 1967. Bài hát thuộc thể loại nhạc trữ tình, thường được xếp vào dòng nhạc vàng, mang đậm giá trị nhân văn sâu sắc về tình mẫu tử. Nguồn cảm hứng chính để nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ sáng tác ca khúc này là từ bài tùy bút cùng tên của thiền sư Thích Nhất Hạnh, xuất bản năm 1962. Ca khúc đã được nhiều thế hệ ca sĩ thể hiện thành công, trong đó phải kể đến các giọng ca tiêu biểu như Duy Khánh, Miên Đức Thắng (trước 1975), và Tuấn Ngọc.

🎨Nội dung nghệ thuật

Đặc điểm âm nhạc và Lời ca

"Bông Hồng Cài Áo" là một bản tình ca về mẹ với giai điệu nhẹ nhàng, sâu lắng, kết hợp với lời ca giản dị nhưng đầy ý nghĩa, chạm đến trái tim người nghe. Lời ca của Phạm Thế Mỹ đã khéo léo chuyển tải tinh thần và những lời khuyên ý nghĩa trong bài tùy bút của thiền sư Thích Nhất Hạnh.

Bài hát mở đầu với hình ảnh bông hồng cài áo, tượng trưng cho những người còn mẹ và những người đã mất mẹ, gợi nhắc về sự trân quý tình mẫu tử. Các câu hát như: "Đang còn Mẹ để lòng vui sướng hơn / Rủi mai này Mẹ hiền có mất đi / Như đóa hoa không mặt trời / Như trẻ thơ không nụ cười" đã khắc họa nỗi mất mát lớn lao khi không còn mẹ bên cạnh.

Lời ca tôn vinh người mẹ qua những hình ảnh thân thương, gần gũi: "Mẹ, Mẹ là giòng suối dịu hiền / Mẹ, Mẹ là bài hát thần tiên / Là bóng mát trên cao / Là mắt sáng trăng sao / Là ánh đuốc trong đêm khi lạc lối", "Mẹ, Mẹ là lọn mía ngọt ngào / Mẹ, Mẹ là nải chuối buồng cau / Là tiếng dế đêm thâu / Là nắng ấm nương dâu / Là vốn liếng yêu thương cho cuộc đời". Những hình ảnh này không chỉ đẹp đẽ mà còn thể hiện sự che chở, nâng đỡ, và nguồn sống ngọt ngào mà mẹ dành cho con.

Điểm nhấn đặc biệt trong lời ca là đoạn đối thoại cảm động:

"Rồi một chiều nào đó anh về nhìn Mẹ yêu, nhìn thật lâu

Rồi nói, nói với Mẹ rằng:

– “Mẹ ơi, Mẹ ơi, Mẹ có biết hay không?”

– “Biết gì?” – “Biết là, biết là con thương Mẹ không ?”"

Đoạn này được lấy cảm hứng trực tiếp từ lời khuyên của thiền sư Thích Nhất Hạnh trong tùy bút, nhắc nhở con cái hãy bày tỏ tình yêu thương với mẹ khi còn có thể, để không phải hối tiếc về sau. Bài hát nhấn mạnh rằng tình thương mẹ không chỉ là vấn đề đạo đức mà còn là một niềm hạnh phúc, một sự hưởng thụ lớn lao của cuộc đời.

🎤Các phiên bản nổi bật

Các phiên bản và Dấu ấn

"Bông Hồng Cài Áo" là một trong những ca khúc viết về mẹ có sức sống bền bỉ nhất trong nhạc Việt, đã nổi tiếng suốt hơn 50 năm qua. Bài hát được nhiều thế hệ ca sĩ thể hiện và đều nhận được sự yêu mến của công chúng. Các phiên bản trình bày của Duy Khánh, Miên Đức Thắng (thu âm trước 1975), và Tuấn Ngọc là những bản ghi âm tiêu biểu, góp phần làm nên sức lan tỏa mạnh mẽ của ca khúc.

Dấu ấn lớn nhất của bài hát, cùng với bài tùy bút gốc của thiền sư Thích Nhất Hạnh, là việc khởi nguồn và duy trì nghi thức "bông hồng cài áo" trong lễ Vu Lan của người Việt. Bắt đầu từ năm 1962 (sau khi tùy bút được xuất bản), nghi thức này đã trở thành một biểu tượng nhắc nhở về lòng hiếu thảo và tình người, theo đó, những người còn mẹ cài bông hồng đỏ và những người mất mẹ cài bông hồng trắng. Nghi thức này vẫn còn phổ biến cho đến ngày nay, đặc biệt trong các chùa chiền vào dịp rằm tháng 7, và có lẽ sẽ còn mãi mãi về sau này, gắn liền với hình ảnh và thông điệp của ca khúc "Bông Hồng Cài Áo".

🌟Ý nghĩa & Tầm ảnh hưởng

Hoàn cảnh sáng tác

Ca khúc "Bông Hồng Cài Áo" có một hoàn cảnh sáng tác đặc biệt, gắn liền với cả trải nghiệm cá nhân của nhạc sĩ và một tác phẩm văn học ý nghĩa.

Ban đầu, "Bông Hồng Cài Áo" là tên một bài tùy bút của thiền sư Thích Nhất Hạnh, được viết vào năm 1962 tại Sài Gòn. Bài tùy bút kể về một tập tục cài hoa lên áo mà thiền sư đã gặp ở Nhật Bản. Theo đó, vào Ngày Mẹ (theo tục Tây phương), những người còn mẹ sẽ cài một bông hoa màu hồng trên áo để tự hào, còn những ai mất mẹ sẽ cài bông hoa trắng.

Về phía nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ, ông kể lại rằng năm 1963, do tham gia phong trào đấu tranh Phật giáo, ông bị chính quyền cũ bắt giam một năm. Trong tù, người mà ông nghĩ đến nhiều nhất chính là mẹ mình. Khi ra tù, tình cờ đọc được tập văn xuôi "Bông Hồng Cài Áo" của thiền sư Thích Nhất Hạnh, những tình cảm trìu mến về mẹ trong lòng ông lại bùng lên mãnh liệt. Từ đó, ông đã hoàn thành ca khúc "Bông Hồng Cài Áo" vào năm 1967.

Ông Sơn Huy, một học trò cũ của nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ, từng kể một kỷ niệm đặc biệt cho thấy lòng hiếu thảo của nhạc sĩ đối với mẹ. Vào những năm đệ thất hay đệ lục (lớp 6, 7), ông Sơn Huy đến nhà nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ tại Đà Nẵng để tập nhạc thì thấy thầy mình đang ngồi nghiêm vòng tay bên cạnh cây đàn piano, nói rằng "Thầy có lỗi bị mẹ thầy phạt". Hình ảnh cảm động về tình yêu thương vô vàn, sự kính trọng vô biên của nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ dành cho mẹ đã cho thấy nguồn mạch cảm xúc sâu sắc để ông viết nên ca khúc này.

⚖️Bản quyền & Pháp lý

Tình trạng pháp lý và Bản quyền

Đang cập nhật.