Sáng tác cuối thập niên 1980, nhạc sĩ Phú Quang phổ nhạc từ bài thơ của Đỗ Trung Quân. Nhạc phẩm mang đậm phong cách lãng mạn Hà Nội với những nốt piano chậm rãi rụng đều ngoài hiên vắng như hạt mưa thu.
Bài hát diễn tả sự cô đơn trống trải của tâm hồn trước sự vô định của thời gian, đồng điệu với những kiếp người tha hương, trở thành khúc ca gối đầu giường của những người yêu mưa phố cũ.
