Tác phẩm nghệ thuật

Phai tàn một thời liệt oanh…

Một sáng tác của Nhạc sĩ Dương Thiệu Tước

✨ Giai thoại & Hoàn cảnh sáng tác

Mặc dù nhạc sĩ Dương Thiệu Tước theo học nhạc Tây từ thuở nhỏ, nhưng từ thời kỳ cuối thập niên 1940, nhạc của ông thấm đẫm tính dân tộc. Lúc sinh thời, ông từng nói: “Theo tôi tân nhạc Việt Nam phải thể hiện rõ cá tính Việt Nam. Để đạt được điều này, người sáng tác phải hiểu rõ nhạc Việt qua cách học nhạc cụ cổ truyền cũng như hát được các điệu hát cổ truyền”.

Điều đó được thể hiện rõ qua các ca khúc nhưƠn Nghĩa Sinh Thành, Đêm Tàn Bến Ngự, đặc biệt làTiếng Xưacủa nhạc sĩ Dương Thiệu Tước.

Click để nghe Thái Thanh hát Tiếng Xưa trước 1975

Ca khúcTiếng Xưalà những tâm sự bàng bạc của một người lữ khách khi đứng trước những thành quách cũ rêu phong đã thành phế tích, cảm nhận được những oai linh uy vĩ, người nhạc sĩ chợt nhớ về câu chuyện Tỳ Bà Hành của Bạch Cư Dị năm xưa, và nghe như khúc nghê thường vọng về từ ngàn năm trước:

Hoàng hôn lá reo bên thềmHoàng hôn tơi bời lá thuSương mờ ngậm ngùi xuân xanhBâng khuâng phím loan vương tình

Click để nghe Giao Linh hát trước 1975

Khung cảnh của bài hát được giới thiệu là một buổi hoàng hôn với lá thu rụng tả tơi bên thềm, xa xa là sương mờ giăng khuất lối. Một cảnh gợi buồn và làm lòng người bâng khuâng, vương tình lên những phím loan. “Phím loan” là một từ cổ, có nghĩa là cung đàn, mà ở phần sau đó nhạc sĩ nhắc lại trong câu hát“cung đàn nhỏ lệ Tầm Dương”.

Đâu bóng trăng xưa mơ khúc nghê thườngPhai tàn một thời liệt oanhxa đưa gió may lạnh lùng…

Bài hát này được nhạc sĩ Dương Thiệu Tước viết trong hoàn cảnh ông thường xuyên đi về giữa Hà Nội và Huế để tìm hiểu về những làn điệu dân nhạc và cổ nhạc xa xưa. Huế với những phế tích u buồn trầm mặc suốt trăm năm, làn gió heo may lạnh lùng như từ cõi nào xa xăm thoảng qua hồn người lữ khách, mang theo cả linh khí của những đấng quân vương đã một thời liệt oanh còn in hằn trên những rêu phong thành quách, như khúc nghê thường bàng bạc sương khói mông mênh của những ngày xưa cũ.

Trước cảm giác có vẻ rất mơ hồ, nhưng trong lòng người lại cảm nhận được sự đau xót thực sự, và 2 dòng châu đã tuôn trào niềm xót xa trong tâm khảm:

Chiều thu nhớ nhung vì đâu,Thắm đôi giòng châuTiếc thay tại sao đành lỡ làng

Man mác khói hương bay dịu dàngNhư tóc mây vươngDáng liễu mơ màngCung đàn nhỏ lệ Tầm Dươngai đó tri âm biết cùng.

Nhạc sĩ Phạm Duy từng có nhận xét về tân nhạc thời kỳ đầu, đại loại, ông nói rằng cả một dòng nhạc tiền chiến được “thoát thai từ Đường thi”. Và nhạc sĩ Dương Thiệu Tước (rồi sau này là Đoàn Chuẩn, Cung Tiến, Nguyễn Văn Đông…) đã thường xuyên đưa những điển cố, điển tích vào trong âm nhạc.

Click để nghe Hoàng Oanh hát trước 1975

Với bàiTiếng Xưa,nhạc sĩ Dương Thiệu Tước đã sử dụng nhiều hình ảnh trong bài thơ Tỳ Bà Hành của thi sĩ Bạch Cư Dị, và có thể nói rằng Tầm Dương đã vượt thoát ra khỏi một địa danh cụ thể ở bên Trung Hoa để trở thành Tầm Dương chung của muôn triệu lòng người.

Trước đó, những hình ảnh như “bóng trăng”, “khúc nghê thường”, “giòng châu” hay “ai đó tri âm” cùng đều liên quan đến bài thơ “Tỳ Bà Hành” nổi tiếng.

Bến Tầm Dương từ thơ của Bạch Cư Di với nét phong sương lãng đãng của tài tử cùng nỗi sầu của người kỹ nữ truân chuyên vì đã quá tuổi và nhan sắc tàn tạ. Trong hơi thu quạnh quẽ vào lúc đêm tàn, người kỹ nữ dáng liễu mơ màng rung lên khúc nghê thường để mong tìm chút đồng cảm tri âm của người khách qua đường.

Lần thứ nhất, tiếng tỳ bà mời khách vang lên từ xa “nghe vẳng bên sông” hòa với hơi thu, với tiếng lau lách đìu hiu.

Lần thứ hai, tiếng tỳ bà réo rắt với bao thanh âm huyền diệu nhặt khoan, sầu thương giữa tiệc hoa.

Lần thứ ba, tiếng tì bà ai oán rung lên cuối tiệc rượu.

Tiếng đàn người kỹ nữ, chén rượu tiệc hoa, giọt lệ trên chiếc áo xanh lam của quan Tư Mã trong đêm thu tượng trưng cho những phận người gian truân và chìm nổi ở trên đời. Hơn 1000 năm sau đó, nhạc sĩ Dương Thiệu Tước đứng giữa trời đất và thành quách xưa cũ, nghe gió thu về vọng âm như khúc nghê thường năm xưa, chính là Tiếng Xưa đã làm dâng lên bao nhiêu niềm xúc cảm.

Click để nghe Thanh Thúy hát trước 1975

Bài hát này còn được nhạc sĩ Dương Thiệu Tước viết lời 2 như sau:

Hoàng hôn gió sương lạnh lùngHoàng hôn bao niềm nhớ nhungThiết tha đàn rung tiếng tơVấn vương trôi theo mây mờ

Đâu khúc cô liêu duyên dáng tiêu điềuDư âm chìm theo giòng châutràn lan sóng vương mạch sầu.

Đàn ôi thiết tha vì đâutiếng xưa trầm ngâmlắng rung đường tơ bao mơ màng

Lưu luyến hương thu thêm dịu dàngAi có hay chăngSay khúc ưu tư,gió sương chiều thu buồn mơAi đó tri âm hững hờ.

Bài: Đông KhaBản quyền bài viết của nhacxua.vn

Nếu Dương Thiệu Tước là người viết ca khúc khêu gợi nhất từ thời “tiền chiến”, thời phôi thai của...

Nhạc sĩ Dương Thiệu Tước sinh năm 1915, là một trong những người đầu tiên đặt nền móng cho tân...

Trong gia tài đồ sộ những tác phẩm âm nhạc vượt thời gian của nhạc sĩ Dương Thiệu Tước, công...

Nhạc sĩ Dương Thiệu Tước là nhạc sĩ thế hệ đầu của tân nhạc Việt Nam với những ca khúc...

Nhạc sĩ Dương Thiệu Tước được ghi nhận là một trong những người đặt nền móng cho nền tân nhạc...

Nhạc sĩ Dương Thiệu Tước - tác giả của những ca khúc nổi tiếng của thời kỳ đầu tân nhạc...

© 2020NhacXua.VN- Nhạc Xưa Thời Báo.

📝Tổng quan

Tổng quan

"Tiếng Xưa" là một ca khúc nổi bật trong kho tàng tân nhạc Việt Nam, được sáng tác bởi nhạc sĩ Dương Thiệu Tước – một trong những người đặt nền móng cho nền tân nhạc nước nhà. Ca khúc thấm đẫm chất thơ và triết lý dân tộc, thể hiện rõ quan điểm của Dương Thiệu Tước về việc tân nhạc Việt Nam phải mang cá tính riêng biệt của người Việt. "Tiếng Xưa" thường được xếp vào dòng nhạc tiền chiến hoặc giai đoạn cuối thập niên 1940, với giai điệu u hoài và ca từ sâu sắc, gợi về những giá trị văn hóa, lịch sử đã phai tàn. Các ca sĩ tên tuổi như Thái Thanh, Giao Linh, Hoàng Oanh, Thanh Thúy đều từng thể hiện thành công ca khúc này trước năm 1975.

🎨Nội dung nghệ thuật

Đặc điểm âm nhạc và Lời ca

Lời ca của "Tiếng Xưa" được chia làm hai phiên bản, đều mang đậm chất thơ và sử dụng nhiều điển cố, điển tích, gợi nhớ đến "Đường thi" như nhận xét của nhạc sĩ Phạm Duy về tân nhạc thời kỳ đầu.

Phiên bản lời 1:

Ca khúc mở đầu bằng khung cảnh hoàng hôn buồn bã: "Hoàng hôn lá reo bên thềm / Hoàng hôn tơi bời lá thu / Sương mờ ngậm ngùi xuân xanh / Bâng khuâng phím loan vương tình". Từ "phím loan" là một từ cổ, chỉ cung đàn. Những hình ảnh này ngay lập tức đưa người nghe vào một không gian hoài niệm.

Điểm nhấn của "Tiếng Xưa" chính là việc nhạc sĩ Dương Thiệu Tước khéo léo lồng ghép các hình ảnh và điển tích từ bài thơ "Tỳ Bà Hành" của thi sĩ Bạch Cư Dị. "Đâu bóng trăng xưa mơ khúc nghê thường / Phai tàn một thời liệt oanh / xa đưa gió may lạnh lùng..." gợi liên tưởng đến những vũ khúc cung đình xa xưa. Câu "cung đàn nhỏ lệ Tầm Dương" trực tiếp nhắc đến bến Tầm Dương – nơi quan Tư Mã Giang Châu gặp gỡ người kỹ nữ gảy tỳ bà. Tầm Dương trong ca khúc đã vượt thoát khỏi một địa danh cụ thể để trở thành biểu tượng chung cho nỗi sầu man mác, những phận người gian truân và chìm nổi.

Những hình ảnh như "giòng châu" (nước mắt) hay "ai đó tri âm" đều liên quan đến câu chuyện "Tỳ Bà Hành", nơi người kỹ nữ và quan Tư Mã tìm thấy sự đồng cảm trong nỗi sầu chung. Cảm giác đau xót thực sự trước cảnh phai tàn, mất mát được thể hiện qua câu "Chiều thu nhớ nhung vì đâu, / Thắm đôi giòng châu / Tiếc thay tại sao đành lỡ làng".

Phiên bản lời 2:

Phiên bản lời 2 tiếp tục khai thác khung cảnh buồn và nỗi niềm hoài cổ: "Hoàng hôn gió sương lạnh lùng / Hoàng hôn bao niềm nhớ nhung / Thiết tha đàn rung tiếng tơ / Vấn vương trôi theo mây mờ". Nỗi cô liêu, tiếc nuối được nhấn mạnh: "Đâu khúc cô liêu duyên dáng tiêu điều / Dư âm chìm theo giòng châu / tràn lan sóng vương mạch sầu." Từ "tiếng xưa trầm ngâm" và "khúc ưu tư" càng làm đậm thêm sự man mác, sâu lắng trong tâm hồn người nghe, khép lại bằng câu hỏi tri âm hững hờ, nhấn mạnh sự cô đơn trong cõi đời.

🎤Các phiên bản nổi bật

Các phiên bản và Dấu ấn

"Tiếng Xưa" được công nhận là một trong những tác phẩm tiêu biểu của nhạc sĩ Dương Thiệu Tước, thể hiện rõ triết lý về tính dân tộc trong tân nhạc Việt Nam của ông. Ca khúc đã được nhiều danh ca nổi tiếng trình bày và ghi âm trước năm 1975, trong đó có Thái Thanh, Giao Linh, Hoàng Oanh và Thanh Thúy. Sự thể hiện của các giọng ca này đã góp phần đưa "Tiếng Xưa" trở thành một tác phẩm vượt thời gian, được công chúng yêu mến và trở thành một phần quan trọng trong di sản âm nhạc Việt Nam.

🌟Ý nghĩa & Tầm ảnh hưởng

Hoàn cảnh sáng tác

"Tiếng Xưa" ra đời trong bối cảnh nhạc sĩ Dương Thiệu Tước thường xuyên di chuyển giữa Hà Nội và Huế để tìm hiểu về các làn điệu dân nhạc và cổ nhạc xa xưa. Mặc dù ông theo học nhạc Tây từ nhỏ, nhưng từ cuối thập niên 1940, âm nhạc của ông dần chuyển hướng, thấm đẫm tính dân tộc. Ông từng bày tỏ: “Theo tôi tân nhạc Việt Nam phải thể hiện rõ cá tính Việt Nam. Để đạt được điều này, người sáng tác phải hiểu rõ nhạc Việt qua cách học nhạc cụ cổ truyền cũng như hát được các điệu hát cổ truyền”.

Trong những chuyến đi này, đặc biệt là khi đứng trước những thành quách cũ rêu phong đã thành phế tích ở Huế, ông cảm nhận được sự oai linh uy vĩ của một thời đã qua. Khung cảnh trầm mặc, u buồn cùng làn gió heo may lạnh lùng từ cõi xa xăm đã khơi gợi trong tâm hồn người lữ khách những xúc cảm mãnh liệt. Những linh khí của các đấng quân vương một thời liệt oanh, cùng với cảm giác như khúc nghê thường vọng về từ ngàn năm trước, đã tạo nên nguồn cảm hứng cho "Tiếng Xưa". Ca khúc là lời tâm sự bàng bạc của một người đứng trước dòng chảy thời gian, hoài niệm về những giá trị đã phai tàn.

⚖️Bản quyền & Pháp lý

Tình trạng pháp lý và Bản quyền

Đang cập nhật.