Tác phẩm nghệ thuật

Sao biển

Một sáng tác của Nhạc sĩ Vũ Đức Sao Biển

✨ Giai thoại & Hoàn cảnh sáng tác

Như một duyên phận, nữ danh ca Lệ Thu khi chọn nghệ danh cho mình có lẽ đã không thể ngờ rằng cô của sau này lại trình bày thành công rất nhiều ca khúc về mùa thu, như làNước Mắt Mùa Thu, Chiếc Lá Thu Phai, Mùa Thu Chết, Nhìn Những Mùa Thu Đi…vàThu, Hát Cho Người,một sáng tác dành cho mối tình trong vắt, hồn nhiên thời trẻ của nhạc sĩ Vũ Đức Sao Biển. Vào giữa năm 2020, làng văn nghệ đã mất đi nhạc sĩ Vũ Đức Sao Biển. Hơn nửa năm sau đó, người ca sĩ trình bày thành công nhấtThu, Hát Cho Ngườicũng đã từ giã cõi đời…

Click để nghe Lệ Thu hát Thu, Hát Cho Người

Nhạc sĩ Vũ Đức Sao Biển sáng tác nhạc phẩm này vào năm 1968, khi ông vừa tròn 20 tuổi. Hoài niệm về thời điểm ra đời của ca khúc, trong bài viết“Tôi viết Thu, Hát Cho Người”, nhạc sĩ đã từng tâm sự:

“Thuở ấy, tôi hai mươi tuổi. Tháng 9, mùa thu, tôi trở về quê nhà Quảng Nam, cầm cây đàn guitar lên đồi sim xưa. Người bạn nghèo thời trung học của tôi không còn nữa, chỉ còn đây khu đền tháp với những nàng Apsara lặng lẽ nhảy múa ngàn năm.

Thuở ấy, tâm hồn tôi trong sáng lắm, cứ y như dòng suối trong vắt êm đềm xuôi chảy dưới chân đồi. Mùa thu, hoa sim tím nở như một tấu khúc dịu dàng. Hoa sim, cái màu hoa tím nhạt lãng mạn, bình dị giữa thu vàng sao mà gợi nhớ đến thế. Tôi nhớ hoa, nhớ người. Và úp mặt sau thùng đàn làm bàn, tôi đặt tờ giấy kẻ nhạc lên, viết “Thu, Hát Cho Người”

Dòng sông nào đưa người tình đi biền biệt.Mùa thu nào cho người về thăm bến xưa

Bản tình ca thuở đôi mươi bắt đầu với hai câu hỏi tu từ như thế. Hỏi để mà hỏi với chính mình và biết rằng không có câu trả lời. Cái tựa ca khúc là Thu, hát cho người thật ra là hát cho chính mình, hát với mùa sim, tháp cổ, dòng sông.”

Trở lại quê nhà, cảnh cũ còn đó, mà người xưa đã “biền biệt” phương trời xa, trong niềm xúc cảm dạt dào, mạch thơ mạch nhạc tuôn trào tự nhiên, những lời hát cứ thế ùa về chân phương, giản dị:

Hoàng hạc bay, bay mãi bỏ trời mơVề đồi sim, ta nhớ người vô bờ

Và người con gái tên “Thu” xinh đẹp, chất xúc tác cho dòng cảm xúc mỹ miều trào dâng ấy chính là cô nữ sinh cùng trường với nhạc sĩ tại quê nhà Hội An (Quảng Nam). Nàng học dưới ông hai lớp, nhưng do nhà gần nhau, cùng trong một làng nên họ thường đi về chung đường mỗi chiều thứ bảy khi trở về nhà và chiều chủ nhật từ nhà lên trường. Con đường đi bộ dài đằng đẵng hơn 5km lại phải qua hai chuyến đò ấy chắc hẳn đã chất chứa rất nhiều kỷ niệm, không thể xóa nhòa trong lòng “người bạn học” Vũ Đức Sao Biển.

Mối tình học trò “sớm nở chóng tàn” đã chẳng thể đi đến đâu, nhưng trong lòng người nhạc sĩ đa sầu đa cảm, mối tình đó luôn được khắc ghi, ẩn dấu sâu trong tim chỉ chờ dịp để lại bùng lên, rực cháy:

Ta vẫn chờ em dưới gốc sim già đó,Để hái dâng người một đóa đẫm tương tưĐêm nguyệt cầm ta gọi em trong gióSáng linh lan hồn ta khóc bao giờ

Những lời hát lãng đãng như mây trời, hoang hoải như lòng người nhưng lại sâu lắng, trĩu nặng đầy tự sự. Cái hay của Vũ Đức Sao Biển là ông không mượn quá nhiều những điển tích điển cố, những hình ảnh quen thuộc trong văn chương để viết nên những lời ca đầy hình tượng. Những hình ảnh:“gốc sim già”, “đóa đẫm tương tư”, “sáng linh lan”có lẽ chỉ mới xuất hiện duy nhất trong âm nhạc Vũ Đức Sao Biển.

Chỉ với một chữ“gốc sim già”trong câu hát“ta vẫn chờ em dưới gốc sim già đó”, mà như kéo cả không gian, thời gian xung quanh chàng trai vào miền miên viễn. Chỉ với“đoá đẫm tương tư”trong câu hát“để hái dâng người một đóa đẫm tương tư”cũng đủ để lột tả hết khối tình sâu nặng đang đè nặng trái tim người con trai. Nhưng đặc biệt nhất phải kể đến câu hát“sáng linh lan hồn ta khóc bao giờ”.

“Sáng linh lan” là gì? Nhạc sĩ Vũ Đức Sao Biển có lần được hỏi về ý nghĩa của cụm từ này đã mỉm cười trả lời rằng, ai muốn hiểu sao thì hiểu. Quả là rất bí ẩn. Nhưng nếu“linh lan”ở đây chính là tên của loài hoa linh lan trắng muốt, tinh khôi có hình dáng tựa như những giọt nước mắt đang nhỏ xuống, thì có vẻ như bí mật của câu hát đã được lật mở. Đó là một nỗi niềm tương tư, sầu muộn tê dại cả thể xác lẫn linh hồn, liên tục không ngừng nghỉ từ đêm sang ngày:“đêm nguyệt cầm ta gọi em trong gió, sáng linh lan hồn ta khóc bao giờ”.

Ta vẫn chờ em trên bao la đồi nươngTrong mênh mông chiều sươngGiữa thu vàng, bên đồi sim trái chínMột mình ta ngồi khóc tuổi thơ bay

Chỉ bằng những nét vẽ mộc, giản dị, chân phương và thuần Việt, nhạc sĩ đã hoạ xong bức tranh phong cảnh mùa thu với“đồi sim trái chín”, với“bao la đồi nương”, và“mênh mông chiều sương”.Đó không phải là một mùa thu vàng ruộm với sắc vàng lá đỏ, phố xá, công viên co cụm buồn tanh thường thấy trong thơ trong nhạc, mà là một mùa thu buồn hoang hoải mênh mông của những miền quê xa vắng, với những gam màu nhạt nhoà, buồn tẻ. Đó là bức tranh đồi nương bao la mờ nhạt dưới sương, là màu tím sầu buồn hoang hoải của sim chín, là màu vàng loang lổ của nắng chiều pha lẫn trong sương. Và trong bức tranh bao la đó, hình ảnh người nhạc sĩ si tình trở nên nhạt nhoà, nhỏ bé, cô độc hơn bao giờ hết.

“Một mình ta ngồi khóc tuổi thơ bay”,là một câu hát đầy hình tượng ẩn dụ, thuần Việt và hay xuất sắc. Người con trai dù đã trưởng thành, đã đi xa, nhưng khi trở lại miền đất kỷ niệm xưa cũ bỗng như trở lại thành đứa trẻ, bỗng ngồi khóc, bởi vì thứ quý giá nhất của mình đã bay xa mãi về phương trời, đó chính là tuổi thơ, là người bạn gái xưa kia, là mối tình khờ trong veo trong vắt, tinh khôi thuần khiết như những đoá linh lan không bao giờ còn có được nữa.

Và cái trạng thái“ngồi khóc tuổi thơ bay”có lẽ ai trong đời cũng sẽ trải qua ít nhất một lần hoặc chí ít là trong một khoảnh khắc nào đó. Đặc biệt khi người ta vừa mới trưởng thành, vừa bỗng dưng trở thành người lớn thì cái sự quyến luyến, nhớ thương vẫn còn rất sâu đậm. Nhưng dẫu có khóc hết nước mắt, có nhớ thương, quyến luyến bao nhiêu thì cũng chẳng thể thay đổi được điều gì, bởi đó là số phận chung của loài người, chẳng ai có thể cải đổi:

Thời gian nào trôi bềnh bồng trên phận ngườiBiệt ly nào không muộn phiền trên dấu môiMàu vàng lên, biêng biếc ánh chiều rơiNhạc hoài mong, ta hát vì xa người

Đâu đó trong lời hát thấp thoáng những suy tư vừa chớm nở về cuộc đời, phận người, biệt ly của chàng nhạc sĩ tuổi 20. Nhưng lý trí thì chấp nhận mà trái tim vẫn thổn thức tương tư.“Màu vàng lên, biêng biếc ánh chiều rơi”là một câu hát đầy chất thơ, thể hiện sự khéo léo, tài tình và tinh tế của người nhạc sĩ. Đó là cái màu vàng vọt của chiều thu, khi mà bóng chiều đang dần lấn lướt, dần che khuất ánh nắng chiều “biêng biếc” trên cao. Trong sự chuyển động của thời gian và sắc màu trong không gian của buổi chiều thu vàng ấy, ta nghe như có cả những thanh âm rất khẽ trong lời hát, thanh âm vút lên nhè nhẹ của“màu vàng lên”, thanh âm rơi khẽ, ngân vang như tiếng chuông xa của“ánh chiều rơi”.Tất cả nhưng âm thanh vi tế đó của đất trời hoà quyện vào khúc“nhạc hoài mong”của người nhạc sĩ:

Thu hát cho người, Thu hát cho người, người yêu ơi!

Những lời hát vang vọng, da diết, đắm say tưởng như chẳng bao giờ có thể kết thúc, tưởng như tiếng gọi người thương thật ra lại là khúc nhạc để nhạc sĩ tự ve vuốt, tự hát cho mình như lời chia sẻ của chính ông sau này.

Có một điều đặc biệt, theo tiết lộ của nhạc sĩ, “Thu” thật ra chỉ là tên gọi ở nhà mà nhạc sĩ Vũ Đức Sao Biển thường dùng để gọi cô gái, chứ không phải là tên thật của cô khi đi học. Vây nên, trong nhiều câu chuyện, giai thoại lan truyền sau này, có chi tiết kể rằng cô Thu trong ca khúc tên thật là Hồ Thị Thu là không chính xác. Ngoài“Thu, Hát Cho Người”, nhạc sĩ Vũ Đức Sao Biển còn nhắc đến cô gái trong hai ca khúc khác của ông làĐôi MắtvàPhố Giáng Hương.

Có một giai thoại vui liên quan đếnThu, Hát Cho Người,trong một lần gặp gỡ văn nghệ, khi nhạc sĩ Vũ Đức Sao Biển nhắc về câu hát“Ta vẫn chờ em dưới gốc sim già đó. Để hái dâng người một đóa đẫm tương tư…”thì bị nhà văn Sơn Nam “phê bình” thẳng thắn:

“Mày nói dóc! Cây sim ngoài Quảng Nam của mày thấp tịt, vậy mày ngồi chỗ nào để đợi con nhỏ đó? Mà cái đồi sim thì trống huơ trống hoác, con nhỏ đó có đến thì mày mần ăn được gì?”

Vũ Đức Sao Biển phân bua là cây sim già khi mọc trên đồi cát thì rất lớn, cao vài ba mét, tỏa bóng mát quanh năm. Ngày ấy, tuổi 20, lòng Vũ Đức Sao Biển vô cùng trong sáng chẳng bao giờ dám nghĩ tới hai chữ “mần ăn” như “ông già Nam bộ” đã nói.

Có thể nói, ca khúcThu, Hát Cho Ngườiđược ra đời nhờ sự cộng hưởng của nhiều yếu tố, kết hợp với một “trạng thái lên đồng” như chính nhạc sĩ Vũ Đức Sao Biển từng nói nói sinh thời. Trạng thái đó được tạo lập khi tâm hồn người nhạc sĩ giao thoa được với những tinh túy nhất của âm điệu, để thăng hoa đến một mức độ có thể vượt thoát lên trên tất cả những điều thông thường, như là một người lên đồng, thoát khỏi được thực tại để chìm đắm vào một cõi nhạc miên viễn. Đó là trạng thái không thường xảy ra, bởi vì như nhạc sĩ từng thổ lộ, nếu như sau này ông có trở lại với đồi núi ngày xưa ấy, ngồi một mình trong chiều thu vàng ruộm với ngàn hoa sim tím đẹp mênh mông trong tâm trạng buồn vì tình yêu, thì ông vẫn không thể viết ra được một khúc tình ca đẹp nhưThu, Hát Cho Ngườicủa ngày xưa. Bởi vì trạng thái “lên đồng” đã mất, đã không còn tâm hồn, tâm tình và những suy tưởng, cảm xúc trong sáng của thời đôi mươi. Cái giây phút ấy đi qua một lần và đi mãi.

Bài: Niệm QuânBản quyền bài viết của nhacxua.vn

Ngày 22/8/2024, khi ở tuổi 61, Trường Vũ - ca sĩ nổi tiếng với các ca khúc "Thân phận nghèo",...

Giai điệu Bolero, với xuất xứ từ các thể loại nhạc như Rumba, Habanera, Valse và Tango, đã du nhập...

Việc tặng bông trong các buổi đờn ca tài tử đã trở nên phổ biến trong những thập kỷ gần...

Trong bài hát "Chiều Trên Phá Tam Giang" của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh có câu: "Giờ này Thương Xá...

Trong những thập niên 1950, 1960 và 1970, hình ảnh những chiếc taxi hai màu xanh - trắng (hoặc vàng...

Những ai từng học ở trường Đại học Văn Khoa xưa, nay là trường Đại học Khoa học Xã hội...

© 2020NhacXua.VN- Nhạc Xưa Thời Báo.

📝Tổng quan

Tổng quan

Bài viết này tập trung vào ca khúc "Thu, Hát Cho Người", một trong những sáng tác nổi bật nhất của nhạc sĩ Vũ Đức Sao Biển, người có nghệ danh gợi nhắc đến tiêu đề của bài bách khoa này. Ca khúc được sáng tác vào năm 1968, mang phong cách tình ca lãng mạn, hoài niệm. Danh ca Lệ Thu là người đã trình bày thành công nhất tác phẩm này.

🎨Nội dung nghệ thuật

Đặc điểm âm nhạc và Lời ca

"Thu, Hát Cho Người" mở đầu bằng hai câu hỏi tu từ đầy khắc khoải: "Dòng sông nào đưa người tình đi biền biệt. Mùa thu nào cho người về thăm bến xưa". Lời ca được viết một cách chân phương, giản dị nhưng đầy chất thơ và giàu hình tượng ẩn dụ, mang đậm sắc thái thuần Việt.

Nhạc sĩ Vũ Đức Sao Biển sử dụng những hình ảnh độc đáo, ít gặp trong âm nhạc Việt Nam như "gốc sim già", "đóa đẫm tương tư", "sáng linh lan". Cụm từ "gốc sim già" trong câu "Ta vẫn chờ em dưới gốc sim già đó" mở ra một không gian và thời gian miên viễn của sự chờ đợi. "Đoá đẫm tương tư" lột tả khối tình sâu nặng. Đặc biệt, câu hát "Sáng linh lan hồn ta khóc bao giờ" mang nhiều bí ẩn. Khi được hỏi về ý nghĩa, nhạc sĩ mỉm cười và nói "ai muốn hiểu sao thì hiểu". Tuy nhiên, nếu "linh lan" là loài hoa linh lan trắng muốt, tinh khôi với hình dáng tựa giọt nước mắt, thì đó là biểu trưng cho một nỗi niềm tương tư, sầu muộn tê dại, liên tục từ đêm sang ngày.

Bức tranh phong cảnh mùa thu trong ca khúc hiện lên với những nét vẽ mộc mạc: "đồi sim trái chín", "bao la đồi nương", "mênh mông chiều sương". Đây không phải là mùa thu vàng ruộm quen thuộc của phố thị, mà là một mùa thu buồn hoang hoải của miền quê xa vắng, với gam màu nhạt nhòa, buồn tẻ. Trong bức tranh bao la đó, hình ảnh người nhạc sĩ si tình trở nên nhỏ bé, cô độc. Câu hát "Một mình ta ngồi khóc tuổi thơ bay" là một hình tượng ẩn dụ xuất sắc, diễn tả nỗi tiếc nuối về tuổi thơ, mối tình khờ dại và người bạn gái xưa đã không còn.

Ca khúc còn thấp thoáng những suy tư về cuộc đời và số phận: "Thời gian nào trôi bềnh bồng trên phận người. Biệt ly nào không muộn phiền trên dấu môi". Câu "Màu vàng lên, biêng biếc ánh chiều rơi" thể hiện sự khéo léo, tinh tế của nhạc sĩ trong việc khắc họa sự chuyển động của thời gian và sắc màu. Khúc nhạc kết thúc với lời hát vang vọng, da diết: "Thu hát cho người, Thu hát cho người, người yêu ơi!", tưởng như tiếng gọi người thương nhưng thực chất là khúc nhạc tự sự, tự ve vuốt cho chính mình.

🎤Các phiên bản nổi bật

Các phiên bản và Dấu ấn

Danh ca Lệ Thu được biết đến là người trình bày thành công nhất ca khúc "Thu, Hát Cho Người". Một sự trùng hợp đầy duyên phận, nữ danh ca có nghệ danh Lệ Thu đã gắn bó sâu sắc với nhiều ca khúc về mùa thu, và "Thu, Hát Cho Người" là một trong số đó. Cuộc đời của nhạc sĩ Vũ Đức Sao Biển và ca sĩ Lệ Thu cũng có một dấu ấn đặc biệt liên quan đến ca khúc này: nhạc sĩ qua đời vào giữa năm 2020, và hơn nửa năm sau đó, người ca sĩ trình bày thành công nhất "Thu, Hát Cho Người" cũng từ giã cõi đời.

Có một giai thoại vui liên quan đến ca khúc. Khi nhạc sĩ Vũ Đức Sao Biển nhắc về câu hát "Ta vẫn chờ em dưới gốc sim già đó. Để hái dâng người một đóa đẫm tương tư…", nhà văn Sơn Nam đã "phê bình" rằng cây sim ở Quảng Nam thấp, khó mà đợi chờ hay "mần ăn" gì. Nhạc sĩ đã phân bua rằng sim già trên đồi cát có thể rất lớn, cao vài ba mét và tỏa bóng mát, đồng thời khẳng định sự trong sáng của tình cảm tuổi đôi mươi.

Ngoài "Thu, Hát Cho Người", nhạc sĩ Vũ Đức Sao Biển còn nhắc đến cô gái "Thu" trong hai ca khúc khác của ông là "Đôi Mắt" và "Phố Giáng Hương". Ông cũng tiết lộ rằng "Thu" chỉ là tên gọi ở nhà, không phải tên thật của cô gái, bác bỏ thông tin cô tên thật là Hồ Thị Thu.

🌟Ý nghĩa & Tầm ảnh hưởng

Hoàn cảnh sáng tác

Nhạc sĩ Vũ Đức Sao Biển đã sáng tác ca khúc "Thu, Hát Cho Người" vào năm 1968, khi ông vừa tròn 20 tuổi. Trong bài viết “Tôi viết Thu, Hát Cho Người”, nhạc sĩ chia sẻ rằng ông đã trở về quê nhà Quảng Nam vào tháng 9 mùa thu, cầm đàn guitar lên đồi sim xưa. Bối cảnh cảm xúc được khơi nguồn từ nỗi nhớ về người bạn nghèo thời trung học không còn nữa và đặc biệt là mối tình học trò trong sáng, hồn nhiên với một cô nữ sinh cùng trường tại Hội An. Cô gái này, được nhạc sĩ gọi bằng tên ở nhà là "Thu", học dưới ông hai lớp. Do nhà gần nhau, họ thường đi về chung đường mỗi chiều thứ bảy và chủ nhật trên quãng đường dài hơn 5km, phải qua hai chuyến đò. Mối tình đầu này dù "sớm nở chóng tàn" nhưng đã để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng người nhạc sĩ. Ca khúc ra đời trong một trạng thái cảm xúc dạt dào, tự nhiên, mà nhạc sĩ ví như "trạng thái lên đồng", nơi tâm hồn ông giao thoa với những tinh túy của âm điệu. Tên ca khúc là "Thu, hát cho người" nhưng thực chất là hát cho chính mình, hát với mùa sim, tháp cổ, dòng sông kỷ niệm.

⚖️Bản quyền & Pháp lý

Tình trạng pháp lý và Bản quyền

Đang cập nhật.

🎵 Lời bài hát & Hợp âm

Hợp Âm Chuẩn
Tone chuan Ab. Capo 1 choi G
Lạy GmẹDngôi sao Emsáng, Gsoi lối Amcho con lúc vượt Dbiển thế gian.
Lạy CmẹDngôi sao Gsáng, Csoi lối cho Bmcon thẳng về Amnơi phúc Gnhàn. D  G  D G 
CSống Dchết con Gtrông Emnhờ, Ambao Cnhiêu sức Dhộ Gphù.
Lòng Cmẹ sẵn GsàngAđoái đến Amcon, giúp Ccon đưa Dcon về nơi Gbến.
CSống Dchết con Gtrông Emnhờ, Ambao Cnhiêu sức Dhộ Gphù.
Lòng Cmẹ sẵn GsàngAđoái đến Amcon, giúp Ccon đưa Dcon tới thiên Gđàng. C  G D 
GThân lạy nữ vương, Cmẹ thấu tình Dcon.
BmSống Em tứ Cbề, thuyền Amcon sắp Dhỏng, chìm theo nước xuôi Gdòng.
Thân lạy nữ vương, Cmẹ thấu tình Dcon.
BmGiúp Emcon yên Chàn, chèo Ambơi bát Dcậy, mẹ thương đến con Gcùng.

🎼 Bản phổ & Sheet nhạc

Sheet nhạc Sao biển - Trang 1