Tác phẩm nghệ thuật

Chiếc lá cuối cùng

✨ Giai thoại & Hoàn cảnh sáng tác

Ca khúcChiếc Lá Cuối Cùngcủa nhạc sĩ Tuấn Khanh là 1 trong những ca khúc trữ tình nổi tiếng nhất của thập niên 1950, có sức sống bền bỉ và được nhiều thế hệ khán giả yêu thích trong suốt hơn 60 năm qua.

Click để nghe Lệ Thu hát Chiếc Lá Cuối Cùng trước năm 75

Chiếc Lá Cuối Cùngđược sáng tác vào thập niên 1950, nếu so về mặt thời gian thì đây không phải là ca khúc nhạc tiền chiến một cách đúng nghĩa. Tuy nhiên nếu xét về nội dung, với giai điệu và lời ca đẹp như một bài thơ, thì đây là ca khúc mang âm hưởng nhạc lãng mạn thời tiền chiến, mô tả đêm chia ly của một đôi tình nhân. Đây là câu chuyện tình hoàn toàn có thật của nhạc sĩ Tuấn Khanh và một cô gái còn rất trẻ. Trong đêm tạ từ, ông cùng với người yêu đi bên nhau và chờ đến khi chiếc lá cuối cùng rơi xuống, đó cũng là lúc họ phải xa nhau.

Đằng sau ca khúc nổi tiếng này là hoàn cảnh sáng tác rất đặc biệt mà người viết bài này đã được trực tiếp nghe nhạc sĩ Tuấn Khanh tâm sự. Ngoài ra tác giả cũng chia sẻ về ý nghĩa của từng câu hát trong bài hát này, xin được kể lại ở dưới đây.

Ca khúcChiếc Lá Cuối Cùngđược nhạc sĩ Tuấn Khanh viết cho mối tình thơ của mình với một cô học trò 13 tuổi ở Sài Gòn. Lúc đó ông là ca sĩ Trần Ngọc nổi tiếng, còn cô gái theo ông học nhạc để tham gia một cuộc thi hát. Khi cô gái thi hát xong cũng là lúc không còn học nữa. Đêm cuối cùng tiễn cô gái ra ga tàu điện để về nhà, đường phố hai bên vắng lặng, từng chiếc lá cuốn bay lững lờ. Sài Gòn vào thời đó, tuyến đường sắt nội đô vẫn còn hoạt động, với nhà ga trung tâm là ở bên hông chợ Bến Thành.

Khi cô gái đã lên xe, chàng trai độc bước trở về nhà, nhìn lên bóng cây trơ trọi bên đường khi chiếc lá cuối cùng vừa rơi xuống, trơ trọi và cô độc như chính nỗi lòng của chàng nghệ sĩ. Bầu trời đêm thăm thẳm lấp lánh ánh sao như khắc sâu thêm nỗi cô đơn. Tất cả những điều đó đã tạo nên một khung cảnh không thể nào quên trong lòng người ca sĩ, nhạc sĩ Trần Ngọc – Tuấn Khanh.

Cô học trò vừa mới chớm tuổi dậy thì, mang trái tim thuần khiết, mộng mơ trao cho người thầy. Người thầy ban đầu vô tư, không biết rằng cô trò nhỏ đã sớm mang tâm sự lãng mạn với mình. Tới khi khoá học gần kết thúc, ông mới nhận ra điều đó, khi cô gái mỗi ngày mang theo cuốn sổ nhỏ, khi thì ép cánh bướm, có khi lại là một chiếc lá ép khô tặng người thầy để ngỏ lòng mình. Lúc đó ông không ngờ là cô gái nhỏ này lại nặng tình đến thế.

Sau này, khoảng cuối thập niên 1950, nhớ lại tình cảm với cô học trò bé nhỏ năm xưa, ông đã viếtChiếc Lá Cuối Cùngvà trở thành ca khúc nổi tiếng nhất trong sự nghiệp của mình.

Đêm qua chưa mà trời sao vội sángMột đàn chim cánh nhỏ chở mùa sangChiều vào thu tiễn em sầu lạnh giáLá trên cành từng chiếc cuốn bay xa…

Trong tờ nhạc phát hành, lời nhạc này được ghi là:

“Đêm CHƯA QUA mà trời sao vội sáng…Một đàn chim cánh nhỏ TRỞ mùa sang…”

Tuy nhiên chính nhạc sĩ Tuấn Khanh đính chính lại rằng đó là lỗi in sai của nhà xuất bản tờ nhạc. Lời nhạc gốc mà ông viết là:

Đêm qua chưa mà trời sao vội sángMột đàn chim cánh nhỏ chở mùa sang…

Nếu nghe lại bản thu âm của Lệ Thu hát trước 1975, có thể thấy ca sĩ Lệ Thu hát đúng như ý tác giả: Đêm qua chưa…

Trong đêm cuối, hai hình bóng sóng vai đưa nhau đi trên con phố nhỏ quen thuộc dẫn ra ga tàu điện, chàng trai thảng thốt thấy thời gian qua nhanh quá, tâm trạng rối bời nên chàng không thể nhận ra là ngày hay là đêm đang phủ xuống. Trạng thái đó khiển kẻ mộng du là nhạc sĩ đặt câu hỏi ngay đầu bài hát:Đêm qua chưa mà trời sao vội sáng?

Ở hai bên đường, những cánh cửa đã đóng im lìm, không gian vắng lặng, chỉ có đôi chim uyên bé nhỏ đang nhảy bên đường là có thể chứng kiến được phút giây nghẹn ngào của đôi tình nhân:

Một đàn chim cánh nhỏ chở mùa sang…

Khi tôi hỏi nhạc sĩ Tuấn Khanh,“đàn chim cánh nhỏ chở mùa”là gì? thì được ông cắt nghĩa cụ thể, xin chép lại sau đây.

Hãy nghe câu hát tiếp theo:

Chiều vào thu tiễn em sầu lạnh giáLá trên cành từng chiếc cuốn bay xa…

Thực ra thời điểm họ chia tay nhau không phải là mùa thu. Mà mùa thu là mùa của thi nhân, mùa của tình yêu, của nhiều cảm xúc lãng mạn. Nhạc sĩ đã tưởng tượng rằng mùa thu kia đang rong chơi đâu đó ở cuối phương trời kia, và đàn chim uyên cánh nhỏ đã được ông nhân cách hóa. Đôi chim hiểu được tâm sự của đôi bạn bên đường, nên đã kháo nhau cùng đàn bay về cuối trời, chắp từng đôi cánh nhỏ thành một cái bè để chuyên chở mùa thu đến bên đôi tình nhân, là món quà trao cho những kẻ tình si đang thẫn thờ trải qua những phút bên nhau sau cuối.

Trong khung cảnh lãng mạn của một chiều thu được lũ chim uyên ban tặng, họ thấy sầu lạnh lên buốt giá tâm hồn. Đêm đã càng khuya, xung quanh chỉ còn lại tiếng gió thoảng cuốn bay từng chiếc lá trong không trung. Cô gái thầm nói nhỏ, rằng khi chiếc lá cuối cùng trên cành kia rơi xuống, có lẽ cũng là đến lúc em phải bước lên tàu rời xa. Em bướclên xe tiễn em đi, chưa bao giờ buồn thế…(Có lẽ thi sĩ Cung Trầm Tưởng cũng thấu hiểu được hoàn cảnh tương tự khi ông viết bài thơ “Chưa Bao Giờ Buồn Thế”ở Pháp).

Đêm chia ly buồn gì sao chẳng nóiChỉ nghe em nói nhỏ trở về thôi…

Nhạc sĩ Tuấn Khanh nói rằng hai câu này đã bị chỉnh sửa lại. Câu gốc mà ông viếtban đầu là:

Đêm chia ly nghẹn ngào sao chẳng nóiChỉ nghe tim nức nở trở về thôi…

Tuy nhiên lời hát này bị từ chối cấp phép phát hành, vì buồn quá. Thời điểm đó là thời kỳ đầu của nền cộng hòa, âm nhạc còn bị kiểm duyệt khá kỹ. Vì vậy nhạc sĩ đành sửa lại 2 câu hát này thành:

Đêm chia ly buồn gì sao chẳng nóiChỉ nghe em nói nhỏ trở về thôi…

Theo nhạc sĩ thì hai câu này cũng thể hiện được trọn vẹn tâm trạng của ông và cô gái lúc đó. Trong giây phút nghẹn ngào không nói nên lời vì sắp phải xa nhau, bỗng nhiên nghe cô gái nhỏ nhẹ nói rằng đã đến lúc rồi, cô phải bước lên tàu, và anh cũng phải trở về thôi…

Click để nghe Tuấn Ngọc hát

Ngày buồn tênh cũng đưa chiều vào tốiMím môi cười mà nhớ thương khôn nguôi…

Cuộc từ ly này như là một quy luật của sự hợp tan: hợp rồi tan, tan rồi lại hợp. Cô gái nhắn nhủ và an ủi chàng trai như vậy: Họ xa nhau cũng là một quy luật, như là hết ngày rồi đến đêm, hết đêm rồi lại tới ngày, như là“ngày buồn tênh cũng đưa chiều vào tối”vậy. Cô nói rằng nếu còn duyên nợ, họ sẽ có thể quay lại được về với nhau.

Biết là như vậy nhưng sao cả 2 vẫn thấy nghẹn ngào. Trong giây phút đó, cô gái nói:“- Em đã cười rồi này, anh hãy cười lên đi…”Chàng trai cũng gượng cười, nhưng đó là một nụ cười trong đau khổ, miệng thì mím môi cười cho người yêu vui lòng, nhưng không ngăn được dòng nước mắt.

Câu hát này ban đầu được viết là: “Mím môi cười mà nước mắt tuôn rơi…”,nhưng như vậy thì buồn quá, nên khi phát hành đã sửa thành“nhớ thương khôn nguôi”.

Cô gái bước lên tàu, chàng trai đứng lại nhìn theo, cõi lòng tê dại, quay quắt vì nhớ. Những kỷ niệm cũ ùa về, phủ kín tâm hồn chàng, đóng băng không gian và thời gian xung quanh:

Mộng về một đêm xuân sangEm thì thầm ngày đó thương anhThuyền về một đêm trăng thanhSay mộng vàng đậu bến sông xanh…

Chàng trai nhớ lại những ngày tháng bên nhau vừa qua, khi em thì thầm nói thương anh, họ cùng nhau xây mộng vàng, thơ mộng như hình ảnh thuyền về đậu đêm trăng thanh. Nhưng vì hoàn cảnh, họ đành phải xa nhau, rồi tiễn đưa nhau trong một đêm trăng sao.

Mộng tràn ngập đêm trăng saoSao đầy trời từng chiếc lấp lánh…

Phải chăng vì mắt đã ướt nhoè nên những ngôi sao trên bầu trời kia cũng nhòe lệ mà lấp lánh?

Chính nhạc sĩ Tuấn Khanh cũng chia sẻ rằng những ngôi sao đêm hôm ấy lấp lánh lạ thường. Trời đêm ở thành phố phồn hoa như Sài Gòn thì khó có thể thấy được những vì sao sáng lấp lánh. Nhưng trong đêm này, có lẽ vì thấu hiểu được lời thở than của đôi bạn nên ngàn sao cũng đã lấp lánh như lời hồi đáp tới họ, chia sẻ nỗi buồn mênh mông như bầu trời mà họ phải gánh chịu.

Rồi một chiều xuân thơ trinhCho lòng mình về với dĩ vãng…

Trong một ca khúc tràn ngập nỗi buồn như vậy, có buổi chia tay nào mà không mang nỗi buồn luỵ. Nhưng nhạc sĩ nói rằng ông vẫn muốn để lại một tia hy vọng cho ca khúc bằng 2 câu hát trên, như một tia sáng lẻ loi trong đêm trường âm u và lạnh giá. Tác giả bài hát hy vọng rằng sẽ có một chiều xuân thơ trinh nào đó, lòng minh sẽ được trở về với dĩ vãng. Dĩ vãng tươi đẹp vì có người yêu ở đó, đã từng cùng nhau say xưa giấc mộng vàng.

Xa nhau chưa mà lòng nghe quạnh vắngĐường thênh thang gió lộng một mình ta

Con tàu chở cô gái đã rời đi từ bao giờ, hơi ấm của đôi tay trao nhau vẫn còn trong đêm lạnh. Chàng trai vẫn đứng đó, thẫn thờ tự hỏi:“Xa nhau chưa mà lòng nghe quạnh vắng?”.Và rồi thảng thốt nhận ra, trước mặt mình chỉ còn“đường thênh thang gió lộng”. Cảm giác cô độc, lạnh lẽo phủ xuống tâm hồn chàng trai.

Rượu cạn ly uống say lòng còn giáLá trên cành một chiếc cuối bay xa…

Chàng trai mượn ly rượu say để quên đi trống vắng, lạnh lẽo của đêm xa nhau. Vậy mà rượu đã cạn, càng uống càng thấy rằng không có gì có thể thay thế được người yêu. Lòng chưa ấm lại được, ngẩng lên nhìn thì thấy chiếc lá cuối cùng trên nhành cây họ thấy ban đầu, giờ cũng đang lìa khỏi cành. Lúc này, chàng nhạc sĩ mới sực tỉnh cơn cay và nhận ra rằng người yêu thực sự xa rồi. Nàng đã vuột khỏi tay chàng như chiếc lá cuối cùng kia rời khỏi cây không bao giờ còn có thể quay trở lại. Đó là một cảm giác cay đắng và tuyệt vọng…

Đông Kha(Ghi theo lời kể của nhạc sĩ Tuấn Khanh)Bản quyền bài viết của nhacxua.vn

Đa số những ca khúc nhạc vàng viết về mùa xuân viết trước năm 1975 thường có nội dung buồn,...

Nhạc sĩ Tuấn Khanh có sở trường là sáng những bài tình ca có lời nhạc êm đềm, đẹp và...

Nhạc sĩ Tuấn Khanh tên thật Trần Trọng Ngọc, sinh năm 1933 ở Nam Định, là một trong những nhạc...

Bài hát Quán Nửa Khuya được nhạc sĩ Tuấn Khanh hợp soạn cùng nhạc sĩ Hoài Linh vào khoảng đầu...

Nguồn: Bạn Dakto Quán Nửa Khuya - Duy Khánh Quán Nửa Khuya - Thanh Thúy Quán Nửa...

Tuấn Khanh, tên thật là Trần Ngọc Trọng (sinh năm 1933), là một nhạc sĩ người Việt Nam. Ông vừa...

© 2020NhacXua.VN- Nhạc Xưa Thời Báo.

📝Tổng quan

"Chiếc Lá Cuối Cùng" là một trong những ca khúc trữ tình kinh điển của nền âm nhạc Việt Nam, được sáng tác bởi nhạc sĩ Tuấn Khanh (tên thật là Trần Trọng Ngọc, sinh năm 1933 tại Nam Định). Mặc dù ra đời vào thập niên 1950, ca khúc này lại mang đậm âm hưởng lãng mạn của nhạc tiền chiến, với giai điệu mượt mà và lời ca sâu lắng như một bài thơ. Bài hát nhanh chóng chiếm được cảm tình của công chúng và giữ vững vị thế là một tác phẩm bất hủ, được nhiều thế hệ yêu thích suốt hơn sáu mươi năm qua. Nhạc sĩ Tuấn Khanh đã để lại một di sản âm nhạc đồ sộ với nhiều tình ca êm đềm, và "Chiếc Lá Cuối Cùng" chính là đỉnh cao trong sự nghiệp sáng tác của ông, thể hiện rõ sở trường và phong cách độc đáo, khắc họa rõ nét những cung bậc cảm xúc tinh tế trong tình yêu và sự chia ly.

🎧 Nghe tác phẩm

🎨Nội dung nghệ thuật

"Chiếc Lá Cuối Cùng" là một bức tranh âm nhạc đầy khắc khoải về khoảnh khắc chia ly, được thể hiện qua sự kết hợp tinh tế giữa giai điệu, hòa âm và lời ca.

Giai điệu của ca khúc mang âm hưởng slow-tempo đặc trưng của những bản tình ca trữ tình, được viết chủ yếu trên các giọng thứ, tạo nên sự trầm buồn, day dứt, gợi cảm giác nuối tiếc và cô đơn. Những nốt nhạc được luyến láy nhẹ nhàng, uyển chuyển, phản ánh tâm trạng bâng khuâng, chênh vênh của đôi tình nhân trong đêm tạ từ. Cách xử lý hòa âm tinh tế, sử dụng những chuyển động hợp âm chậm rãi, đôi khi có những quãng nghịch tạo điểm nhấn u hoài, dẫn dắt người nghe vào một không gian cảm xúc sâu lắng, như một tiếng thở dài. Cấu trúc giai điệu đơn giản nhưng giàu tính biểu cảm, dễ đi vào lòng người, tạo nên một bản nhạc vừa lãng mạn vừa khắc khoải.

Lời ca của bài hát được ví như một áng thơ, giàu hình ảnh và chất ẩn dụ, thể hiện sự tài hoa của nhạc sĩ Tuấn Khanh trong việc sử dụng ngôn ngữ. Ông khéo léo sử dụng các biểu tượng thiên nhiên để diễn tả tâm trạng: "đàn chim cánh nhỏ chở mùa sang" không chỉ là sự chuyển mùa mà còn là gánh nặng của thời gian trôi, của sự đổi thay định mệnh. Hình ảnh "chiếc lá cuối cùng" là biểu tượng trung tâm, mang ý nghĩa về sự chấm dứt, khoảnh khắc cuối cùng của tình yêu trước khi tan biến vào hư không, không thể níu giữ. Sự lặp lại hình ảnh chiếc lá rơi trong bài hát càng khắc sâu nỗi buồn vô hạn và sự tuyệt vọng của kẻ ở người đi, biểu trưng cho sự kết thúc không thể đảo ngược. Ngôn ngữ trữ tình, nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, thể hiện sự kìm nén trong cảm xúc nhưng lại bùng nổ qua từng câu chữ về nỗi nhớ, sự quạnh vắng và cay đắng. Các câu hát như "Đêm chia ly nghẹn ngào sao chẳng nói" hay "Mím môi cười mà nhớ thương khôn nguôi" khắc họa chân thực sự bất lực, đau khổ của con người trước định mệnh.

Đáng chú ý, có những khác biệt giữa lời ca gốc do nhạc sĩ Tuấn Khanh sáng tác và phiên bản được phát hành, phản ánh bối cảnh kiểm duyệt âm nhạc thời kỳ đó. Chẳng hạn, câu "Đêm chia ly nghẹn ngào sao chẳng nói / Chỉ nghe tim nức nở trở về thôi" đã được điều chỉnh thành "Đêm chia ly buồn gì sao chẳng nói / Chỉ nghe em nói nhỏ trở về thôi" để bớt đi sự bi lụy. Tương tự, "Mím môi cười mà nước mắt tuôn rơi" cũng được thay đổi thành "Mím môi cười mà nhớ thương khôn nguôi", nhưng vẫn giữ được trọn vẹn tâm trạng và ý nghĩa gốc. Những hình ảnh "mộng vàng đậu bến sông xanh", "sao đầy trời từng chiếc lấp lánh" không chỉ gợi nhớ kỷ niệm mà còn phản ánh sự mờ nhòa của thực tại qua màn lệ, tạo nên một không gian đầy suy tư.

🎤Các phiên bản nổi bật

"Chiếc Lá Cuối Cùng" đã được nhiều thế hệ nghệ sĩ tài danh thể hiện, mỗi người mang đến một phong cách và chiều sâu cảm xúc riêng, góp phần khẳng định giá trị vượt thời gian của ca khúc.

Một trong những phiên bản kinh điển và được yêu thích nhất là giọng hát của Lệ Thu trước năm 1975. Giọng ca của bà được đánh giá là thể hiện trọn vẹn sự tinh tế và nỗi buồn lãng mạn mà nhạc sĩ Tuấn Khanh gửi gắm, đặc biệt là việc hát đúng theo ý tác giả về những câu chữ gốc, giữ được chất "tiền chiến" thuần khiết của tác phẩm.

Sau này, ca sĩ Tuấn Ngọc cũng mang đến một bản trình bày đầy ám ảnh với chất giọng trầm ấm, trữ tình đặc trưng. Giọng hát của Tuấn Ngọc làm nổi bật sự day dứt, nỗi cô đơn và sự khắc khoải nội tâm, như lời tự sự của một người đàn ông từng trải. Bản thể hiện của ông đã trở thành một chuẩn mực khác cho ca khúc này.

Trong những thập niên gần đây, các nghệ sĩ như Sĩ Phú, Tòng Sơn, Bằng Kiều và đặc biệt là Lệ Quyên cũng đã ghi dấu ấn với những bản cover. Lệ Quyên, với phong cách thể hiện da diết và giàu cảm xúc, đã giúp "Chiếc Lá Cuối Cùng" tiếp cận gần hơn với khán giả đương đại, thổi một làn gió mới nhưng vẫn giữ được tinh thần nguyên bản của tác phẩm. Sự đa dạng trong các phiên bản trình bày chứng tỏ sức sống mãnh liệt và khả năng chạm đến trái tim người nghe của ca khúc này, vượt qua mọi giới hạn thời gian và thế hệ.

🌟Ý nghĩa & Tầm ảnh hưởng

"Chiếc Lá Cuối Cùng" không chỉ là một bản tình ca về sự chia ly mà còn là một suy tư sâu sắc về quy luật hợp tan của đời người và những nỗi đau không thể tránh khỏi khi đối diện với sự mất mát. Ý nghĩa cốt lõi của bài hát nằm ở việc khắc họa khoảnh khắc chia tay đầy nghẹn ngào, khi hai người yêu nhau phải chấp nhận xa cách, và chiếc lá cuối cùng rơi như một dấu chấm hết cho một mối tình, một khoảnh khắc đánh dấu sự tan biến của một đoạn tình cảm đẹp đẽ.

Ca khúc thể hiện nỗi cô đơn tuyệt đối của con người khi phải đối mặt với thực tại phũ phàng. Dù có mượn rượu để quên sầu ("Rượu cạn ly uống say lòng còn giá"), hay cố gắng mỉm cười để che giấu nỗi đau ("Mím môi cười mà nhớ thương khôn nguôi"), tâm hồn vẫn không thể thoát khỏi sự quạnh vắng và trống trải. "Chiếc Lá Cuối Cùng" cũng gợi lên ý nghĩa về sự nuối tiếc những kỷ niệm đã qua, những "giấc mộng vàng" đã cùng nhau xây đắp, nay chỉ còn là dĩ vãng, chất chứa một niềm đau đáu về những điều không thể quay lại.

Mặc dù thấm đượm nỗi buồn và sự tuyệt vọng, nhạc sĩ Tuấn Khanh vẫn khéo léo lồng ghép một tia hy vọng mong manh vào cuối bài hát qua câu "Rồi một chiều xuân thơ trinh, Cho lòng mình về với dĩ vãng". Đây không chỉ là sự kỳ vọng vào một tương lai tươi sáng hơn, mà còn là sự chấp nhận và thanh thản khi hoài niệm về những điều đẹp đẽ đã từng có. Bài hát đã trở thành tiếng lòng chung cho nhiều người từng trải qua những cuộc chia ly, tìm thấy sự đồng cảm và an ủi trong từng ca từ, từng nốt nhạc, giúp họ đối diện với mất mát bằng một tâm thế vừa day dứt vừa trân trọng kỷ niệm.

⚖️Bản quyền & Pháp lý

Ca khúc "Chiếc Lá Cuối Cùng" được sáng tác bởi nhạc sĩ Tuấn Khanh (tên thật Trần Trọng Ngọc, sinh năm 1933). Nhạc sĩ Tuấn Khanh đã qua đời vào năm 2017. Theo luật bản quyền hiện hành tại Việt Nam, tác phẩm âm nhạc được bảo hộ quyền tác giả trong suốt cuộc đời tác giả và 50 năm tiếp theo kể từ năm tác giả qua đời.

Do đó, "Chiếc Lá Cuối Cùng" hiện vẫn đang thuộc quyền bảo hộ bản quyền của gia đình hoặc những người thừa kế hợp pháp của nhạc sĩ Tuấn Khanh cho đến năm 2067. Mọi hoạt động sử dụng, khai thác thương mại ca khúc này, bao gồm biểu diễn, ghi âm, phát sóng, cần phải được sự cho phép từ chủ sở hữu bản quyền để đảm bảo tuân thủ pháp luật và tôn trọng quyền lợi của tác giả.

🎵 Lời bài hát & Hợp âm

Hợp Âm Chuẩn
Ghi theo bản của Bằng Kiều, Youtube nWXimGuHg-Q, tông DmĐêm Dmchưa qua mà Gm/Dtrời sao Dmvội sáng Một Edim7đàn chim cánh A7nhỏ chờ Dmmùa sang Chiều Bbvào thu tiễn em sầu lạnh A7giá Lá trên A7cành từng Cchiểc cuốn bay Fxa  Đêm Dmchia ly buồn Gm/D sao chẳng nói DmChỉ nghe Edim7em nói nhỏ A7trở về thôi DmNgày buồn Bbtênh cũng đưa chiều vào A7tối Mím môi A7cười mà nhớ thương khôn Dmnguôi Mộng về một đêm xuân FsangEm thì Cthầm ngày đó yêu anh FĐường Gmvề một đêm trăng CthanhXây mộng vàng đầu bển sông FxanhMộng tràn ngập đêm trăng A7saoSao đầy trời từng chiểc lấp BblánhRồi một chiều xuân thơ Edim7trinh Cho lòng E7mình về với dĩ A7vãng...

🎼 Bản phổ & Sheet nhạc

Sheet nhạc Chiếc lá cuối cùng - Trang 1
Sheet nhạc Chiếc lá cuối cùng - Trang 2
Sheet nhạc Chiếc lá cuối cùng - Trang 3