Tác phẩm nghệ thuật

Bài không tên số 4

Một sáng tác của Nhạc sĩ Vũ Thành An

✨ Giai thoại & Hoàn cảnh sáng tác

Trong loạt bài đã đăng về những bài không tên bất hủ của nhạc sĩ Vũ Thành An, chúng tôi đã viết về hoàn cảnh sáng tác và phân tích ý nghĩa của các bài Không Tên Cuối Cùng, bài không tên Số 2 và Số 3. Những thông tin đó trong bài viết cũng là những lời tâm sự của chính nhạc sĩ Vũ Thành An trong các buổi trò chuyện gần đây của ông.

Sau đây là hoàn cảnh sáng tác của bài hát tiếp theo:Bài Không Tên Số 4:

Khóc cho vơi đi những nhục hìnhNói cho quên đi những tội tìnhĐời con gái cũng cần dĩ vãngMà em tôi chỉ còn tương lai…

Bài hát này được nhạc sĩ Vũ Thành An viết cho một người phụ nữ, một đồng nghiệp mà ông có mối giao tình thân thiết.

Câu chuyện được bắt đầu kể từ sau khi mối tình của nhạc sĩ cùng với người tình trong bài hát“Tình Khúc Thứ Nhất”gãy đổ, rồi kết thúc bằng“Bài Không Tên Cuối Cùng”vào cuối năm 1965. Thời gian hơn một năm sau đó, nhạc sĩ Vũ Thành An nói rằng ông như bị rơi và hố thẳm, chới với, không còn niềm cảm hứng nào để viết nhạc.

Trong khoảng thời gian trống trải đó, ông gặp được người phụ nữ trong“Bài Không Tên Số 4”,một người mà ông chỉ gọi là bạn thân, là mối giao tình thân thiết, chứ không phải là tình yêu sâu đậm. Cô cũng là người phụ trách phần thu âm cho chương trình Nhạc Chủ Đề phát trên đài phát thanh lúc ấy.

Vào thời gian đó, nhạc sĩ Vũ Thành An vẫn làm việc ở đài phát thanh Sài Gòn và cùng nhà văn Nguyễn Đình Toàn phụ trách chương trình Nhạc Chủ Đề phát mỗi tuần một lần vào 11h trưa thứ 2. Trong đài phát thanh có một bộ phận chuyên về thu âm, hòa âm cho chương trình, phần lớn là nữ. Khi lần đầu gặp người nữ nhân viên phụ trách thu âm đó, nhạc sĩ Vũ Thành An đã bị ấn tượng ngay lập tức. Ông kể trong hồi ký:

“Khởi đầu anh rất quý trọng em như một đồng nghiệp giỏi giang. Sau đó từ từ thân hơn, trở thành bạn bè. Chúng ta đã có những buổi hẹn để chuyện trò. Mỗi lần gặp anh là em khóc như mưa, khóc để trút hết những đau buồn em đang mang. Anh có cảm tưởng như anh là người duy nhất được biết những điều thầm kín đó của em, chính vì vậy anh đã viết trong Bài Không Tên Số 4:

Khóc cho vơi đi những nhục hìnhNói cho quên đi những tội tình”

Click để nghe Phương Hồng Quế hát Bài Không Tên Số 4 trước 1975

Vì sao người phụ nữ đó lại khóc như mưa như vậy? Theo lời nhạc sĩ kể lại, là bởi vì lúc đó cô đang chịu nhiều bất hạnh trong hôn nhân. Đã có chồng và 3 người con trai, nhưng gia đình đổ vỡ, cô bị chồng bỏ rơi và phải một mình nuôi đàn con. Đó chính là ý nghĩa của những câu hát sau đó:

Đời con gái cũng cần dĩ vãngMà em tôi chỉ còn tương laiMai về sau nước mắt có cạnKhi xa đời thương cho đàn con…

Đời của một người con gái, ai cũng cần những quá khứ bình yên để làm hành trang bước chân vào đời. Nhưng người phụ nữ này đã một lần dang dở, không chỉ vậy mà đó còn là quá khứ rất đau thương, và khi đã trót mang một dĩ vãng không êm đềm như vậy thì cô chỉ còn biết hướng đến tương lai để cố gắng mà thôi.

Click để nghe Tuấn Ngọc hát Bài Không Tên Số 4

Hai câu hát sau đó, như chính nhạc sĩ Vũ Thành An thừa nhận, là câu hát hay nhất, được nhiều người nhắc đến nhất trong bài hát, và là yếu tố quyết định mang đến thành công choBài Không Tên Số 4:

Triệu người quen có mấy người thânKhi lìa trần có mấy người đưa?

Ngoài phụ trách thu âm cho chương trình nhạc chủ đề của nhạc sĩ Vũ Thành An, người phụ nữ trongBài Không Tên Số 4này còn được chọn là 1 trong 2 nữ xướng ngôn viên truyền hình đầu tiên khi đài truyền hình Sài Gòn bắt đầu được thành lập năm 1966. Khi đó, nhà nào có điều kiện mua TV thì đều xem truyền hình, nhà nào không có điều kiện thì đi xem ké, vậy nên mỗi bổi tối, hầu như người miền Nam nào cũng đều thấy mặt cô.

“Anh đã được hận hạnh cùng em đi dạo phố, đi chợ… Đi đâu người ta cũng nhận ra em, vì mỗi buổi tối họ đều thấy em xuất hiện trên màn ảnh truyền hình. Nhưng họ chỉ nhìn thấy vẻ bên ngoài xinh tươi của em, đâu hiểu được cuộc sống em buồn như thế nào…”

Nhạc sĩ Vũ Thành An đã viết như vậy để giải thích cho câu“triệu người quen có mấy người thân…”

Lệ xóa cho em được không những kỷ niệm đắngLời nói yêu thương ngày xưa có trở về tìm?

Nhạc sĩ nói rằng trong thâm tâm của mình, ông rất mong cô sẽ tìm lại được hạnh phúc, muốn chồng cô hồi tâm chuyển ý để quay trở về cùng những“lời nói yêu thương ngày xưa“, để xóa đi lệ nhòa trên đôi mắt lúc nào cũng buồn cùng với bao nhiêu nỗi đắng cay.

Tuy nhiên cũng có những lúc nhạc sĩ cảm thấy yếu lòng, bị mê hoặc bởi vẻ đẹp quyến rũ của một người phụ nữ đã có gia đình. Dù chưa phải là một tình yêu sâu đậm, nhưng vì đã trải qua trống vắng tình yêu một thời gian dài, nên có một hôm ông cảm thấy muốn cùng người phụ nữ đó chia sẻ cuộc đời, muốn cưới làm vợ. Ngay sau khi ngỏ lời cầu hôn, ông đã tự cảm thấy ngỡ ngàng với chính mình, và người phụ nữ kia cũng rất ngạc nhiên, nhưng rồi chỉ im lặng…

Nhạc sĩ Vũ Thành An kể lại trong hồi ký:

“Tuy lúc ấy chúng ta chỉ coi như như bạn, nhưng lắm lúc anh không khỏi bị mê hoặc vì nét quyến rũ của em, nhất là đôi môi nũng nịu lúc nào cũng như muốn khóc. Một lần anh đánh bạo muốn hôn lên đôi môi đó, nhưng em đã nhẹ nhàng lảng tránh. Em càng lánh xa anh lại càng bị em cuốn hút, và có lần anh đã đánh bạo hỏi cưới em làm vợ. Em không từ chối và cũng không nhận lời, chỉ im lặng. Và chúng ta không bao giờ nhắc lại chuyện đó nữa…”

Đếm cho em giây phút mặn nồngGiữ cho em mái tóc bồngLời anh nói sẽ còn mãi đấyChuyện mai sau xin gửi trên tay

Click để nghe Ngọc Lan hát Bài Không Tên Số 4

“Lời anh nói”trong đoạn cuối của bài hát chính là lời cầu hôn rất vội vã và có phần bồng bột của một chàng nghệ sĩ độc thân dành cho người phụ nữ đã có 3 con. Lời cầu hôn đó thật ngẫu hứng và nhẹ hẫng như mây, lời cầu hôn được thổ lộ trong một phút yếu lòng, khi mà người nói ra câu ấy cũng chưa hình dung ra hết sự phức tạp phía đằng sau đó nếu giả sử như người phụ nữ đó gật đầu.

Nhưng không. Vì cô đã trải qua quá nhiều mất mát, quá nhiều cay đắng để biết rằng mình không thể gật đầu với lời cầu hôn đầy vội vàng như vậy với chàng nhạc sĩ.

Câu kết bài hát là“Chuyện mai sau xin gửi trên tay”,vì nhạc sĩ tin rằng mỗi người đều mang trên mình một số mệnh riêng, và chuyện mai sau này, hãy để số phận quyết định…

“Lời anh nói vẫn còn mãi đấy”,nhưng định mệnh đã không cho họ đến được với nhau.

Bài: Đông KhaBản quyền bài viết của nhacxua.vn

Nhạc sĩ Vũ Thành An là một trong những nhạc sĩ tiêu biểu nhất của dòng nhạc trữ tình miền...

Trong sự nghiệp sáng tác âm nhạc có được nhiều thành công của nhạc sĩ Vũ Thành An, có thể...

Trong số những bài nhạc không tên được nhạc sĩ Vũ Thành An sáng tác trước 1975, thì bài được...

Cũng như Bài Không Tên Số 6, nhạc sĩ Vũ Thành An nói rằng Bài Không Tên Số 7 không...

Đêm sâu mái tóc em dài Buông xuôi, xuôi theo dòng đời Mà đời dài như tiếng kinh cầu Còn...

Cuối năm 1965, nhạc sĩ Vũ Thành An kết thúc cuộc tình sâu đậm với một cô gái xinh đẹp...

© 2020NhacXua.VN- Nhạc Xưa Thời Báo.

📝Tổng quan

Tổng quan

"Bài không tên số 4" là một ca khúc trữ tình nổi tiếng của nhạc sĩ Vũ Thành An, được sáng tác khoảng thời gian sau năm 1965, có thể là vào khoảng năm 1966. Ca khúc này thuộc thể loại nhạc tình tiền chiến (hoặc nhạc vàng giai đoạn đầu), nổi bật với giai điệu sâu lắng và lời ca đầy chất tự sự, triết lý về thân phận người phụ nữ và sự cô đơn trong cuộc đời. Bài hát đã được nhiều ca sĩ nổi tiếng thể hiện, trong đó có Phương Hồng Quế (trước 1975), Tuấn Ngọc và Ngọc Lan, góp phần đưa tác phẩm trở thành một trong những bài "Không Tên" bất hủ của Vũ Thành An.

🎨Nội dung nghệ thuật

Đặc điểm âm nhạc và Lời ca

"Bài không tên số 4" mang đậm phong cách trữ tình lãng mạn đặc trưng của Vũ Thành An với giai điệu chậm rãi, da diết, thể hiện sự đồng cảm sâu sắc với nỗi đau và sự cô đơn. Lời ca là một chuỗi những tâm sự, những câu hỏi mang tính chiêm nghiệm về cuộc đời, tình yêu và số phận.

Những câu hát mở đầu: "Khóc cho vơi đi những nhục hình / Nói cho quên đi những tội tình" trực tiếp phản ánh hoàn cảnh của người phụ nữ, người bạn thân thiết của nhạc sĩ, đang gánh chịu những bất hạnh trong hôn nhân. Nhạc sĩ đã đặt mình vào vị trí người lắng nghe, chia sẻ nỗi đau thầm kín ấy.

Cặp câu "Đời con gái cũng cần dĩ vãng / Mà em tôi chỉ còn tương lai..." không chỉ thể hiện sự thấu hiểu cho quá khứ không êm đềm mà còn là sự động viên, mong cô hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn, dù hành trình ấy đầy chông gai. Nỗi lo lắng cho con cái khi "Mai về sau nước mắt có cạn / Khi xa đời thương cho đàn con…" càng làm nổi bật sự hy sinh và tình mẫu tử của người phụ nữ.

Điểm nhấn làm nên dấu ấn sâu đậm nhất của ca khúc chính là hai câu hát: "Triệu người quen có mấy người thân / Khi lìa trần có mấy người đưa?". Đây được nhạc sĩ Vũ Thành An thừa nhận là câu hát hay nhất, được nhiều người nhắc đến nhất, mang ý nghĩa triết lý sâu sắc về sự cô độc của con người giữa cuộc đời, đặc biệt là khi vẻ ngoài rạng rỡ che giấu những bi kịch riêng tư.

Đoạn cuối bài hát, với lời cầu hôn bất thành và sự chấp nhận số phận: "Lời anh nói sẽ còn mãi đấy / Chuyện mai sau xin gửi trên tay", thể hiện một phút yếu lòng của người nghệ sĩ và sự trưởng thành, kiên định của người phụ nữ đã trải qua nhiều mất mát.

🎤Các phiên bản nổi bật

Các phiên bản và Dấu ấn

"Bài không tên số 4" đã nhanh chóng trở thành một trong những ca khúc được yêu thích ngay từ khi ra đời và duy trì sức sống mạnh mẽ qua nhiều thế hệ.

  • Các phiên bản nổi bật:

    • Phương Hồng Quế: Là một trong những giọng ca đầu tiên thể hiện thành công ca khúc này trước năm 1975, góp phần định hình phong cách và cảm xúc cho bài hát.

    • Tuấn Ngọc: Với giọng hát trầm ấm, truyền cảm, Tuấn Ngọc đã mang đến một bản thu được nhiều khán giả yêu thích.

    • Ngọc Lan: Giọng ca Ngọc Lan cũng tạo nên một phiên bản đầy ấn tượng, sâu lắng, làm lay động lòng người.

  • Dấu ấn:

    • Bài hát là một ví dụ điển hình cho dòng nhạc tình tự sự, triết lý của Vũ Thành An, nơi ông không chỉ kể câu chuyện mà còn gửi gắm những suy tư sâu sắc về cuộc đời, số phận.

    • Cặp câu "Triệu người quen có mấy người thân / Khi lìa trần có mấy người đưa?" đã trở thành một thành ngữ, một câu nói cửa miệng được nhiều người nhắc đến, khẳng định vị trí đặc biệt của ca khúc trong lòng công chúng và nền âm nhạc Việt Nam.

    • Thành công của "Bài không tên số 4" đã củng cố thêm tên tuổi của Vũ Thành An, khẳng định tài năng của ông trong việc khai thác những khía cạnh tâm lý phức tạp và biến chúng thành những tác phẩm nghệ thuật có giá trị vượt thời gian.

🌟Ý nghĩa & Tầm ảnh hưởng

Hoàn cảnh sáng tác

"Bài không tên số 4" ra đời trong một giai đoạn đặc biệt trong cuộc đời nhạc sĩ Vũ Thành An. Sau khi mối tình trong "Tình Khúc Thứ Nhất" tan vỡ và kết thúc bằng "Bài Không Tên Cuối Cùng" vào cuối năm 1965, nhạc sĩ rơi vào trạng thái trống rỗng, chới với và không còn cảm hứng sáng tác trong hơn một năm.

Trong khoảng thời gian này, khi vẫn làm việc tại Đài Phát thanh Sài Gòn và phụ trách chương trình "Nhạc Chủ Đề" cùng nhà văn Nguyễn Đình Toàn, ông gặp gỡ một người phụ nữ – một đồng nghiệp phụ trách phần thu âm cho chương trình. Cô cũng là một trong hai nữ xướng ngôn viên truyền hình đầu tiên của Đài Truyền hình Sài Gòn được thành lập năm 1966. Dù chỉ xem cô là bạn thân, là mối giao tình thân thiết chứ không phải tình yêu sâu đậm, nhạc sĩ Vũ Thành An đã bị ấn tượng bởi cô.

Người phụ nữ này đang trải qua nhiều bất hạnh trong hôn nhân: gia đình đổ vỡ, bị chồng bỏ rơi và phải một mình nuôi ba người con trai. Mỗi lần gặp nhạc sĩ, cô thường khóc như mưa, trút hết những đau buồn chất chứa. Nhạc sĩ cảm thấy mình là người duy nhất được biết những điều thầm kín đó của cô, từ đó nảy sinh cảm xúc để viết nên những câu hát như:

Khóc cho vơi đi những nhục hình

Nói cho quên đi những tội tình

Đời con gái cũng cần dĩ vãng

em tôi chỉ còn tương lai…

Mai về sau nước mắt có cạn

Khi xa đời thương cho đàn con…

Nhạc sĩ cũng nhận ra rằng dù cô xuất hiện xinh tươi trên màn ảnh truyền hình và được nhiều người nhận ra, họ không hiểu được cuộc sống buồn bã bên trong của cô. Điều này dẫn đến câu hát nổi tiếng:

Triệu người quen có mấy người thân

Khi lìa trần có mấy người đưa?

Trong thâm tâm, nhạc sĩ mong cô tìm lại được hạnh phúc, mong chồng cô hồi tâm để trở về với "lời nói yêu thương ngày xưa". Tuy nhiên, có những lúc ông yếu lòng, bị mê hoặc bởi vẻ quyến rũ của cô và từng ngỏ lời cầu hôn. Lời cầu hôn vội vã, bồng bột này đã được thể hiện qua câu hát cuối bài:

Đếm cho em giây phút mặn nồng

Giữ cho em mái tóc bồng

Lời anh nói sẽ còn mãi đấy

Chuyện mai sau xin gửi trên tay

Người phụ nữ không từ chối cũng không nhận lời, chỉ im lặng. Nhạc sĩ tin rằng số phận đã không cho họ đến được với nhau, và "chuyện mai sau xin gửi trên tay" như một sự chấp nhận định mệnh.

⚖️Bản quyền & Pháp lý

Tình trạng pháp lý và Bản quyền

Đang cập nhật.

🎵 Lời bài hát & Hợp âm

Hợp Âm Chuẩn
Khóc cho vơi Emđi những nhục Amhình
Nói cho quên D7đi những tội Gtình
Đời con gái Emcũng cần dĩ Emvãng
Mà em tôi B7chỉ còn tương Emlai
Mai về sau Emnước mắt có Emcạn
Khi xa đờ Ami thương cho đàn Emcon
Triệu người quen Am mấy người Gthân
Khi lìa trần B7 mấy người Emđưa ?
Lệ xóa Gcho em được không G 
Những kỷ niệm Emđắng Em 
Lời nói Amyêu Amthương ngày Emxưa có còn đượm Emnồng ?
Đếm cho em Emgiây phút mặn Amnồng
Giữ cho em D7mái tóc Gbồng
Lời anh nói Emsẽ còn mãi Emđấy
Truyện mai sau B7xin gửi trên Emtay

🎼 Bản phổ & Sheet nhạc