Tác phẩm nghệ thuật

Khê…”

Một sáng tác của Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn

✨ Giai thoại & Hoàn cảnh sáng tác

Biển Nhớ là một trong những ca khúc đầu tay của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, được sáng tác vào khoảng năm 1962-1963, khi ông đang theo học tại Trường Sư Phạm Qui Nhơn. Những người yêu nhạc Trịnh thường nhắc đến bài hát này với 2 chữ Sơn – Khê được nhạc sĩ lồng vào trong câu hát:

Ngày mai em đi, biển nhớ tên em gọi vềTriều sương ướt đẫm cơn mê, trời cao níu bước sơn khê

Click để nghe Khánh Ly hát Biển Nhớ

Theo lời kể của những người bạn đương thời, thời điểm ca khúc này ra đời, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn có một cô bạn gái thân thiết tên là Tôn Nữ Bích Khê. Đó là một cô gái quê Nha Trang, học cùng lớp với nhạc sĩ trong trường sư phạm. Bích Khê có vóc dáng nhỏ nhắn, làn da ngăm đen, mái tóc dài búi ngược ra sau và thường đi guốc cao gót. Nàng không sở hữu một nhan sắc mặn mà như nhiều bóng hồng khác trong cuộc đời Trịnh Công Sơn, nhưng lại vui vẻ, nhiệt tình và rất có duyên. Đặc biệt, Bích Khê có giọng hát khá hay nên nàng cũng là một gương mặt trong ban hợp xướng của trường mà Trịnh Công Sơn là người gầy dựng.

Hoạ sĩ Đinh Cường, một người bạn rất thân của Trịnh Công Sơn từ những năm tháng tuổi trẻ đến tận sau này, kể lại: Vào mùa hè năm 1962, Trịnh Công Sơn ở lại trường, không về Huế, nên Đinh Cường vào Quy Nhơn thăm bạn và gặp cả nàng Bích Khê. Đinh Cường kể:

“Biển Nhớ, hay bóng dáng của Bích Khê là một giai đoạn ngắn, vì hoàn cảnh và thời cuộc lúc đó. Sơn vào Qui Nhơn nấp dưới bóng trường Sư Phạm. Hè 1962, tôi vào thăm Sơn vì Sơn ở lại, không về Huế. Đêm nào Sơn cũng rủ Bích Khê cùng tôi ra biển ngồi đến khuya. Bích Khê từ Nha Trang ra Qui Nhơn học, cùng lớp, hay săn sóc cho Sơn, lúc ấy chỉ thấy khi nào Sơn cũng mặt chiếc áo chemise kaki vàng. Khê thường đem cà phê đến tặng Sơn. Chúng tôi đã ngồi uống cà phê với nhau dưới mái quán thấp ven biển lợp bằng lá kè. Biển Nhớ là cảm hứng từ muôn vàn đợt sóng lấp lánh trong những đêm khuya khoắt ấy, mà Sơn đã kéo cao cổ áo, chợt rùng mình, rồi có một ngày sẽ xa những dấu chân trên cát, có còn “trời cao níu bước Sơn Khê …”

Sau khi ca khúcBiển Nhớra mắt, những người bạn trong trường mới giật mình vì hai chữ “sơn khê” quá đặc biệt nên thường trêu đùa hai người bằng câu hát:“Ngày mai Khê đi, biển nhớ tên Khê gọi về…Không ai rõ thực hư của mối quan hệ giữa hai người bạn Sơn – Khê ấy là gì, chỉ biết rằng, sau này có người hỏi, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn trả lời rằng:“Bích Khê chỉ là bạn như những người bạn khác, chữ “sơn khê” chỉ là tình cờ”.Không biết là do nhạc sĩ Trịnh Công Sơn muốn tránh nhắc tới một mối quan hệ đã lùi vào dĩ vãng, chẳng đi đến đâu, hay thực sự nhạc sĩ chỉ “hồn nhiên” thả tên những cô bạn gái quanh mình vào lời hát như rất nhiều những cái tên khác từng hiện diện trong âm nhạc của ông, có thể kể đến như: Diễm, Quỳnh Hương, Hoàng Lan, Lộc, Mai, Bống,…

Nhưng có một điều chắc chắn rằng, không chỉ vì hai chữ Sơn Khê, mà vì giai điệu, ca từ củaBiển Nhớquá đỗi da diết, bay bổng mà ca khúc này đã trở thành một trong những ca khúc nổi tiếng và phổ biến nhất của Trịnh Công Sơn.

Ngày mai em đi, biển nhớ tên em gọi vềgọi hồn liễu rũ lê thê, gọi bờ cát trắng đêm khuyaNgày mai em đi đồi núi nghiêng nghiêng đợi chờsỏi đá trông em từng giờ, nghe buồn nhịp chân bơ vơ

Ngày mai em đi, biển nhớ em quay về nguồngọi trùng dương gió ngập hồn, bàn tay chắn gió mưa sangNgày mai em đi, thành phố mắt đêm đèn vànghồn lẻ nghiêng vai gọi buồn, nghe ngoài biển động buồn hơn

Hôm nao em về, bàn tay buông lối ngỏđàn lên cung phím chờ, sầu lên đây hoang vu

“Ngày mai em đi… ngày mai em đi…”là những ca từ được lặp đi lặp lại đầy bi thương trong ca khúc từ câu hát đầu tiên tới câu hát cuối cùng. Ta hình dung, một chàng trai đứng đó, trước biển, đôi vai trĩu xuống, cô độc và trơ trọi, tuyệt vọng kêu than những lời ca réo rắt, náo động cõi lòng. Chỉ ngày mai thôi, cô gái sẽ đi, sẽ bỏ lại chàng trai một mình đơn độc lẻ bóng. Nhưng vì một lý do nào đó, chàng chẳng thể nói: Em đừng đi, em hãy ở lại. Tâm trí xáo trộn, cõi lòng ngổn ngang, tê tái, chàng trai đành chỉ biết câm lặng, âm thầm gào thét, kêu than, trải lòng mình vào vạn vật xung quanh.

Ngày mai em đi, biển nhớ tên em gọi vềTriều sương ướt đẫm cơn mê, trời cao níu bước sơn khêNgày mai em đi, hồn đá rêu phong rũ buồnđèn phố nghe mưa tủi hờn, nghe ngoài trời giăng mây luôn

Ngày mai em đi, biển có bâng khuâng gọi thầmngày mưa tháng nắng còn buồn, bàn tay nghe ngóng tin sangNgày mai em đi, thành phố mắt đêm đèn vàngnửa bóng xuân qua ngập ngừng, nghe trời gió lộng mà thương

Cô gái còn chưa đi mà nỗi nhớ của chàng, những xót xa trong lòng chàng đã náo động, cuộn trào, ào ạt như những con sóng biển ngày đêm gào thét, vật vã quăng mình lên vách đá. Tâm trí mê man, tinh thần ủ rũ, hoang lạnh như rong rêu, như liễu rũ, như bờ cát trắng, như mắt đêm đèn vàng, như trời giăng mây luôn,… Dù có kể thêm bao nhiêu đi nữa cũng chẳng thể nào sánh được với nỗi buồn đang ngã rạp trong lòng chàng trai. Nếu không có âm nhạc, những giai điệu réo rắt, giọng ca khàn đầy vang vọng của người ca sĩ thì sẽ chẳng ngôn từ nào có thể kể xiết những nỗi u hoài đó.

Khi bài hát này ra đời thì giọng hát Khánh Ly vẫn chưa xuất hiện trong làng nhạc Sài Gòn, nên đã có nhiều ca sĩ khác hát ca khúc này trước. Tuy nhiên vài năm sau đó, giọng hát Khánh Ly đã thực sự đưaBiển Nhớtrở thành một trong những bài hát nổi tiếng nhất của Trịnh Công Sơn, đặc biệt là từ cuốn băng Sơn Ca 7:

Click để nghe Khánh Ly hát Biển Nhớ trong băng Sơn Ca 7

Dù không trực tiếp nhắc đếnBiển Nhớở đây là biển nào, nhưng nhiều người vẫn biết rằng nhạc sĩ Trịnh Công Sơn nói về biển Qui Nhơn, dựa theo hoàn cảnh sáng tác bài hát. Nếu như nhạc sĩ Hoàng Nguyên tô sắc thêm cho Đà Lạt bằngAi Lên Xứ Hoa Đào, nhạc sĩ Phạm Duy và thi sĩ Vũ Hữu Định đã “đội vương miện” cho Pleiku bằngCòn Chút Gì Để Nhớ, thì có thể nói bằng ca khúcBiển Nhớ, nhạc sĩ họ Trịnh đã là người đặt tên cho Qui Nhơn bằng một cái mỹ danh:“thành phố mắt đêm đèn vàng”,câu hát được nhắc đến 2 lần trong bài hát, và thành phố biển Qui Nhơn ngoài việc được nhắc đến qua những giai thoại Hàn Mặc Tử, thì còn hân hạnh được gắn liền với một phần đời của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, thu hút du khách bằng những hình ảnh“bờ cát trắng”, liễu rũ”, “đồi núi nghiêng nghiêng”đã được người nhạc sĩ tài hoa ghi lại bằng âm nhạc.

Như là một sự tri ân, ngày nay ở tại bãi biển mà Trịnh Công Sơn đã cùng ngồi bao đêm với bạn bè (và cả với người con gái “trời cao níu bước sơn khê”), người ta vừa dựng bức tượng nhạc sĩ có khắc bài hátBiển Nhớở trên đó.

Biển Qui Nhơn sau này cũng được nhạc sĩ Trịnh Công Sơn nhắc lại lần nữa ở trong ca khúc được ông sáng tác vào những năm cuối đời, đó làBiển Nghìn Thu Ở Lại, nhân một dịp trở lại Qui Nhơn năm 1999. Sau gần 40 năm “biển nhớ”, khi trở lại thì nhạc sĩ vẫn gặp biển của năm xưa, biển như là cuộc tình được nhạc sĩ nhân cách hóa thành “em”, vẫn nghìn thu ở lại đó, nghìn thu… ngậm ngùi.

Bài: Niệm QuânBản quyền bài viết của nhacxua.vn

Mối tình của nhạc sĩ họ Trịnh với nàng thơ xứ Huế (thực ra là gốc Bắc) tên là Ngô...

Sau đây, mời các bạn đọc lại những bài phỏng vấn nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Đó có thể chỉ...

Chủ nghĩa hiện sinh du nhập vào Việt Nam mạnh mẽ từ những năm thập niên 1960, ảnh hưởng cả...

Không biết tự bao giờ tôi có thói quen ngồi một mình, lặng đi trước những ca khúc của Trịnh....

Hơn 60 năm đã trôi qua kể từ ngày những bản Trịnh ca đầu tiên ra mắt công chúng, chưa...

Nữ danh ca Thanh Thúy là một trong những ca sĩ nổi tiếng của dòng nhạc vàng, hát nhạc vàng...

© 2020NhacXua.VN- Nhạc Xưa Thời Báo.

📝Tổng quan

Tổng quan

"Biển Nhớ" là một trong những ca khúc đầu tay của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, được sáng tác vào khoảng năm 1962-1963 khi ông đang theo học tại Trường Sư Phạm Qui Nhơn. Bài hát nổi tiếng với giai điệu da diết, ca từ bay bổng và là một trong những tác phẩm được biết đến rộng rãi nhất của Trịnh Công Sơn. Mặc dù nhiều ca sĩ đã thể hiện, giọng hát của Khánh Ly, đặc biệt từ cuốn băng Sơn Ca 7, đã góp phần đưa "Biển Nhớ" trở thành một dấu ấn khó phai trong lòng công chúng. Ca khúc cũng được biết đến qua hai chữ "Sơn – Khê" được lồng ghép trong lời hát, gợi nhắc về một mối tình thời tuổi trẻ của người nhạc sĩ.

🎨Nội dung nghệ thuật

Đặc điểm âm nhạc và Lời ca

"Biển Nhớ" sở hữu một giai điệu da diết và bay bổng, kết hợp cùng ca từ giàu hình ảnh và chất thơ, tạo nên một bản tình ca đầy khắc khoải. Điệp khúc "Ngày mai em đi… ngày mai em đi…" được lặp đi lặp lại từ đầu đến cuối bài hát, truyền tải một nỗi bi thương sâu sắc. Lời ca phác họa hình ảnh một chàng trai cô độc và tuyệt vọng đứng trước biển, cõi lòng xáo trộn, tê tái trước khoảnh khắc chia ly không thể thốt thành lời. Nỗi buồn của chàng trai cuộn trào, ào ạt như sóng biển, trải rộng vào vạn vật xung quanh: từ "triều sương ướt đẫm cơn mê", "hồn đá rêu phong rũ buồn", đến "đèn phố nghe mưa tủi hờn", "trời giăng mây luôn". Những hình ảnh như "liễu rũ lê thê", "bờ cát trắng đêm khuya", "thành phố mắt đêm đèn vàng" càng làm tăng thêm không khí u hoài, mê man và hoang lạnh của tâm hồn. Âm nhạc của Trịnh Công Sơn trong ca khúc này đã thể hiện trọn vẹn những cung bậc cảm xúc khó diễn tả bằng ngôn từ.

🎤Các phiên bản nổi bật

Các phiên bản và Dấu ấn

Trước khi giọng hát Khánh Ly xuất hiện tại làng nhạc Sài Gòn, "Biển Nhớ" đã được nhiều ca sĩ khác thể hiện. Tuy nhiên, chính giọng hát Khánh Ly đã đưa ca khúc này trở thành một trong những bài hát nổi tiếng nhất của Trịnh Công Sơn, đặc biệt là thông qua cuốn băng Sơn Ca 7.

"Biển Nhớ" không chỉ là một ca khúc bất hủ mà còn để lại dấu ấn sâu đậm trong văn hóa và địa lý. Dù không trực tiếp nhắc tên biển, nhiều người vẫn biết rằng nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã nói về biển Qui Nhơn. Ca khúc đã "đặt tên" cho Qui Nhơn bằng mỹ danh "thành phố mắt đêm đèn vàng", được nhắc đến hai lần trong bài hát. Ngày nay, để tri ân nhạc sĩ, tại bãi biển Qui Nhơn – nơi Trịnh Công Sơn cùng bạn bè (và Bích Khê) từng ngồi đêm đêm – người ta đã dựng bức tượng khắc bài hát "Biển Nhớ". Biển Qui Nhơn cũng được Trịnh Công Sơn nhắc lại trong ca khúc "Biển Nghìn Thu Ở Lại", sáng tác vào năm 1999 khi ông trở lại thành phố này sau gần 40 năm.

🌟Ý nghĩa & Tầm ảnh hưởng

Hoàn cảnh sáng tác

"Biển Nhớ" ra đời vào giai đoạn nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đang theo học tại Trường Sư Phạm Qui Nhơn. Theo lời kể của những người bạn đương thời và họa sĩ Đinh Cường, thời điểm này, Trịnh Công Sơn có một người bạn thân tên là Tôn Nữ Bích Khê, cùng lớp tại trường sư phạm. Bích Khê, quê Nha Trang, được miêu tả là một cô gái nhỏ nhắn với làn da ngăm đen, tóc dài búi ngược, vui vẻ, nhiệt tình, có duyên và sở hữu giọng hát hay, là thành viên ban hợp xướng của trường do Trịnh Công Sơn gầy dựng.

Họa sĩ Đinh Cường kể lại rằng vào mùa hè năm 1962, ông đã đến Qui Nhơn thăm Trịnh Công Sơn và gặp Bích Khê. Họ thường cùng nhau ra biển ngồi đến khuya, Bích Khê thường mang cà phê tặng nhạc sĩ, và họ đã cùng uống cà phê dưới mái quán lá kè ven biển. Chính những đêm khuya khoắt với "muôn vàn đợt sóng lấp lánh" tại biển Qui Nhơn đã trở thành nguồn cảm hứng cho "Biển Nhớ".

Câu hát "trời cao níu bước sơn khê" sau khi ca khúc ra mắt đã khiến bạn bè liên tưởng đến tên của nhạc sĩ (Sơn) và cô bạn gái (Khê), và thường trêu đùa hai người bằng câu "Ngày mai Khê đi, biển nhớ tên Khê gọi về…". Tuy nhiên, sau này Trịnh Công Sơn từng trả lời rằng "Bích Khê chỉ là bạn như những người bạn khác, chữ 'sơn khê' chỉ là tình cờ", mặc dù không ai rõ thực hư mối quan hệ này. "Biển Nhớ" cũng được xem là ca khúc mà nhạc sĩ họ Trịnh đã đặt cho Qui Nhơn một mỹ danh: "thành phố mắt đêm đèn vàng", cùng những hình ảnh "bờ cát trắng", "liễu rũ", "đồi núi nghiêng nghiêng" gắn liền với thành phố biển này.

⚖️Bản quyền & Pháp lý

Tình trạng pháp lý và Bản quyền

Đang cập nhật.