Tác phẩm nghệ thuật

Bà mẹ Gio Linh

Một sáng tác của Nhạc sĩ Phạm Duy

✨ Giai thoại & Hoàn cảnh sáng tác

Trong gia tài âm nhạc của Phạm Duy với số lượng ca khúc đồ sộ, những câu chuyện về mẹ trở thành một đề tài quen thuộc và đạt được đỉnh cao của người nhạc sĩ tài ba này.

Phạm Duy đã viết rất nhiều ca khúc để ca tụng người mẹ, từ những điều nhỏ nhất cho đến những sự lớn lao, từ những người mẹ trẻ cho đến già nua, từ những người mẹ vô danh cho đến những người mẹ mang tính biểu tượng như là Mẹ Việt Nam, đều được ông nhắc đến trong Bà Mẹ Quê, Bà Mẹ Phù Sa, Bà Mẹ Gio Linh, Ru Con, Trường ca Mẹ Việt Nam… và ở trong nhiều ca khúc khác nữa, là những bài không viết riêng về mẹ những vẫn nhắc đến mẹ: Giọt Mưa Trên Lá, Ngày Trở Về, Người Về, Nhớ Người Ra Đi…

Một trong những ca khúc về mẹ xúc động, bi thương nhất của nhạc Việt, xin nhắc về Bà Mẹ Gio Linh, được nhạc sĩ Phạm Duy viết dựa trên câu chuyện có thực.

Click để nghe Thái Thanh hát trước 1975

Bà Mẹ Gio Linhcó một chỗ đứng riêng biệt trong hành trình âm nhạc của Phạm Duy. Chính nhạc sĩ đã đánh giá ca khúc này là tác phẩm xuất sắc nhất của ông thời kỳ trước năm 1950.

Có thể nói đây là nhạc phẩm truyền tải được tất cả nỗi đau của người dân mất nước. Bài hát thì ai cũng hát được, nhưng gần như chỉ có duy nhất Thái Thanh mới diễn tả được trọn vẹn nỗi thê thiết của một người mẹ quê nghèo có người con hy sinh trong tình cảnh không thể bi thương hơn nữa.

Ca khúc này được nhạc sĩ Phạm Duy sáng tác vào năm 1949, thời điểm ông xung phong đi vào vùng Bình-Trị-Thiên trong 6 tháng trước khi về Thanh Hóa làm lễ cưới với Thái Hằng. Trong chuyến đi này, nhạc sĩ Phạm Duy sáng tác thêm được nhiều ca khúc, mà nổi tiếng nhất làVề Miền Trung, Quê Nghèo,vàBà Mẹ Gio Linh:

Mẹ già cuốc đất trồng khoaiNuôi con đánh giặc đêm ngàyCho dù áo rách sờn vaiCơm ăn bát vơi bát đầy…

Khung cảnh bài hát là ở một vùng quê có vẻ yên bình ở nơi khô cằn sỏi đá Gio Linh – Quảng Trị, với cảnh thôn dân dã thân thuộc như áo rách sờn vai của người mẹ quê phơi lưng trên những luống khoai hay vườn rau vườn cà. Dù cuộc sống cơ cực với cơm ăn bát vơi bát đầy, nhưng ý thức về tình yêu nước của người dân quê mùa không hề kém ai: “Mẹ già một con yêu nước có kém chi…”

Nhà thì nó đốt còn đâyKhuyên nhau báo thù phen nàyMẹ mừng con giết nhiều TâyRa công sới vun cầy cấy

Hò ơi ơi ới hò…Con vui ra đi, sớm tối vác súng vềMẹ già một con yêu nước có kém chiĐêm nghe xa xa có tiếng súng lắng vềMẹ nguyện cầu cho con sống rất say mê.

Ý thức đó có thể là không phải đến từ những lý tưởng to tát, và khởi nguồn từ sự tận mắt nhìn thấy “nhà thì nó đốt còn đây”, nhìn thấy những cảnh lầm than nơi quê nghèo khi giặc Tây tràn đến, nên bà mẹ quê “ra công sới vui cày cấy” để người con được an lòng và hứng khởi ra đi diệt thù.

Một ngày kia, cũng như mọi ngày khác, bà mẹ đang tưới nước trồng rau thì biến cố ập tới. Từ khung cảnh thanh bình, đổi thành sự tang thương:

Mẹ già tưới nước trồng rauNghe tin xóm làng kêu gàoQuân thù đã bắt được conĐem ra giữa chợ cắt đầu

Trước cảnh tượng khủng khiếp đó, bà mẹ lẳng lặng nén sự khổ đau đến tột cùng, để đạt đến một thái dộ tưởng như là dửng dưng, vô cảm đến lạnh lùng. Nỗi đau quá lớn đã làm bà đóng băng mọi sắc thái, bước đi như kẻ vô hồn để tìm mang con về:

Nghẹn ngào không nói một câuMang khăn gói đi lấy đầuĐường về thôn xóm buồn teoXa xa tiếng chuông chùa gieo…

Nhạc sĩ Phạm Duy cho biết là trong thực tế không có ngôi chùa nào ở gần nơi xảy ra tấn thảm kịch đó, nhưng trong một ca khúc buồn thảm và xót thương, ông muốn đưa vào một tiếng chuông chùa để làm nguôi ngoai lòng người mẹ Gio Linh, cũng như nguôi lòng người nghe, người hát.

Bi kịch được diễn tả bằng một nghịch lý: thái độ bình tĩnh một cách lạ lùng của người mẹ trước sự hy sinh thảm thương của con mình.

Tay nâng nâng lên, rưng rức nước mắt đầyMẹ nhìn đầu con, tóc trắng phất phơ bayTa yêu con ta, môi thắm bết máu cờNụ cười hồn nhiên, đôi mắt ngó trông ta

Người mẹ khi ấy chắc là hãy chưa đến 60 tuổi, nhưng sự khắc khổ được in hằn bằng hình ảnh tóc trắng phất phơ bay.

Không còn thái độ dửng dưng nữa, khi nhìn đầu con thì bà bắt đầu rưng rức nước mắt. Bà thấy môi người con trai vẫn mỉm nụ cười hồn nhiên như con trẻ. Với bà, dù con có đi ngàn dặm, có vươn tay với được tới trời đi chăng nữa, thì đó vẫn là đứa con bé bỏng mà bà đã nâng niu từ thuở bé. Giây phút cuối cùng, bà thấy con vẫn còn mở mắt trông mình, ánh nhìn cuối cùng để vĩnh biệt trần đời này, có phải anh đã kịp lưu lại được hình dáng mẹ hiền hay không?

Hãy nghe lại Thái Thanh hát bài này, với tôi, với rất nhiều người, không ai có thể hát bài này hay bằng Thái Thanh, thậm chí không thể hay bằng 1 phần nhỏ nhoi nào đó của Thái Thanh. Chính Thái Thanh đã nói rằng lần nào hát bài này bà cũng khóc. Thái Thanh đã khóc thật sự, khóc ngay cả trong khi hát, với giọng rền rĩ đau thương trong câu hát thê thiết này:

Mẹ nhìn đầu con tóc trắng phất phơ bayTa yêu con ta môi thắm bết мáu cờ…

Mời bạn nghe lại bản thu âm vào khoảng cuối thập niên 1980 sau đây:

Rồi thời gian trôi đi, nỗi đau xưa chưa thể nguôi ngoai, bà mẹ già một con sống lầm lũi những ngày còn lại của cuộc đời. Nỗi an ủi duy nhất của bà là thỉnh thoảng có từng đoàn người ghé nhà chơi. Đó là những người từng là đồng đội của con bà, và được bà đón tiếp niềm nở. Nhìn họ, bà như là nhìn thấy lại được lòng nhiệt huyết của con mình năm xưa.

Đoàn người đã ghé về chơiKhơi vui bếp lửa tơi bờiMẹ già đi lấy nồi khoaiBưng lên khói hương mờ bay

Hò ơi ơi ới hò…Khi trông con nuôi xúm xít dưới túp nhàMẹ nhìn đàn con thương nhớ đứa con xưaCon, con con ơi, uống hết bát nước đầyNgày một ngày hai, con nhớ ghé chơi đây.

Phần lời này có nhiều phiên bản khác nhau. Trong phần lời in trong tập nhạc ở trong nước sau khi nhạc sĩ về lại Việt Nam, ông đã ghi câu này là:“Bộ đội đã ghé về chơi”, phản ánh đúng về giai đoạn lịch sử năm đó. Tuy nhiên trong các bản thu của Thái Thanh thì lời nhạc đã được đổi lại thành“đoàn người đã ghé nhà chơi”.

Ở những miền quê nghèo miền Trung ngày ấy, những mảnh vườn nhỏ thường chỉ trồng rau hay những luống khoai, và bà mẹ quê không có gia tài gì khác ngoài tình cảm trìu mến dành cho những người con đến nhà chơi này. Bà xởi lởi và hiền từ, bưng lấy nồi khoai nóng hổi để đãi bầy con đang xúm xít vui vầy dưới nếp già đơn sơ ấm áp tình quân nhân.

Mẹ nhìn các anh mà thương nhớ đứa con xưa, dặn dò hãy năng lui tới ghé thăm cho cảnh nhà bớt quạnh quẽ. Bà đã mất đi người con duy nhất, nhưng đã có thêm rất nhiều người con…

Trong bản nhạc tờ ấn hành năm 1953 của Tinh Hoa ở Huế với tên bài hát là “Bà Mẹ Nuôi”, thì phần lời cuối của bài hát hoàn toàn khác, và hầu như không thấy bản thu âm nào có phần lời này. Xin chép lại như sau:

Mẹ già nấu nước chờ tôiCon nuôi đã về thăm ngườiSoi hình trên vách tả tơiThân trai ấm nhà đơn ngườiHò ơi hò…

Ngày ngày tôi đến nhà chơiKhơi vui bếp lửa tơi bờiMẹ già đi nấu nồi khoaiBưng lên khói hương mờ bayHò ơi hò…

Tôi ngâm câu caKhe khẽ dưới túp nhàMẹ ngồi trầm mơ thương nhớ đứa con xưa

Con, con con ơiuống hết bát nước đầyRồi mẹ nhìn tôi hoa thắm hé trên môi.

Câu chuyện về Bà Mẹ Gio Linh được nhạc sĩ Phạm Duy viết hoàn toàn dựa trên sự thật mà ông nghe kể lại khi đi qua vùng Bình Trị Thiên năm 1949. Sự việc xảy ra chỉ vào 1 năm trước đó ở làng Mai Xá Chánh, xã Gio Mai, huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị, lính Pháp ở đồn Nhĩ Hạ bắt được xã đội trưởng của Việt Minh tên là Nguyễn Đức Kỳ rồi đem đi hành quyết giữa chợ.

Nghe tin dữ, bà mẹ tên là Lê Thị Cháu cắp thúng ra chợ, gói đầu con vào chiếc khăn rồi giấu trong thúng đem về, sau đó bỏ vào hộp vuông đem đi chôn cất.

Năm 1949, nhạc sĩ Phạm Duy từ Thanh Hóa vào Thừa Thiên, đi ngang qua Quảng Trị, nghe người dân kể câu chuyện này, ông đã nhờ người dẫn đến thăm bà mẹ. Là một người nhạc sĩ nhạy cảm, ông dễ dàng rung động trước câu chuyện quá thê lương này, cộng với nỗi nhớ về người mẹ ở quê nhà đã không gặp từ khi theo kháng chiēn, ông đã sáng tácBà Mẹ Gio Linh(ban đầu đặt tên là Bà Mẹ Nuôi) chỉ sau một đêm. Sáng hôm sau, ông đã hát luôn cho bà mẹ Gio Linh nghe, vì vậy bà chính là người đầu tiên được nghe ca khúc cảm động viết về hoàn cảnh của mình.

Như đã nói đến ở đầu bài viết, chỉ có duy nhất Thái Thanh mới diễn tả hết được trọn vẹn cái bi kịch trong bài hát. Lúc sinh thời, bà đã nói như sau:

Tôi hát Bà Mẹ Gio Linh từ lúc mười mấy tuổi, mà lần nào tôi cũng khóc, không chỉ hồi kia, mà ngay cả thời gian sau này. Bài hát có những hình ảnh, tình cảm mà không bao giờ có thể phai nhạt được. Chỉ có những người cùng thế hệ với Thái Thanh, lớn hoặc nhỏ hơn một xíu, mới hiểu được cái bi kịch và thảm cảnh đó. Thế hệ sau này chỉ được biết qua sách vở, qua lời kể nên những cảm xúc khi nghe bài hát không được như thế hệ trước. Còn thời xưa khi tôi hát, 100 người nghe thì có trọn 100 người không cầm được nước mắt. Cả người hát lẫn khán giả cùng nhau khóc, vì hiểu rõ được hoàn cảnh trong bài hát…

Bài: Đông KhaBản quyền bài viết của nhacxua.vn

Phạm Duy viết về mùa Xuân rất nhiều. Ở đây, tôi xin nêu một vài cảm nhận về mùa Xuân...

Trong số những ca khúc viết thời đi kháng chiến của nhạc sĩ Phạm Duy, hầu hết là những ca...

Những ca khúc tân nhạc viết về Mùa Xuân được sáng tác vào đầu những năm 1950 vốn không phải...

Trong tân nhạc Việt Nam, nhạc sĩ Phạm Duy có thể không phải là người tài năng nhất, không phải...

Sau đây là bài viết của cố danh ca Quỳnh Giao nói về Đường Chiều Lá Rụng, một ca khúc...

Sau khi vào tới miền Nam, hát xong tại Sài Gòn, gánh hát Đức Huy khởi sự xuống Lục tỉnh....

© 2020NhacXua.VN- Nhạc Xưa Thời Báo.

📝Tổng quan

Tổng quan

"Bà Mẹ Gio Linh" là một trong những ca khúc xúc động và bi thương nhất của nền tân nhạc Việt Nam, được nhạc sĩ Phạm Duy sáng tác vào năm 1949. Ông đã tự đánh giá đây là tác phẩm xuất sắc nhất của mình trong thời kỳ trước năm 1950. Ca khúc này có một chỗ đứng riêng biệt trong gia tài âm nhạc đồ sộ của Phạm Duy, truyền tải sâu sắc nỗi đau của người dân mất nước trong giai đoạn chiến tranh. Danh ca Thái Thanh được rộng rãi công nhận là người đã thể hiện trọn vẹn và thành công nhất nỗi thê thiết của ca khúc, khiến cả người hát lẫn người nghe đều không kìm được nước mắt.

🎨Nội dung nghệ thuật

Đặc điểm âm nhạc và Lời ca

"Bà Mẹ Gio Linh" phác họa một khung cảnh ban đầu tưởng chừng yên bình tại vùng đất khô cằn sỏi đá Gio Linh, Quảng Trị, với hình ảnh người mẹ già cuốc đất trồng khoai, áo rách sờn vai, cuộc sống cơ cực "cơm ăn bát vơi bát đầy" nhưng vẫn chan chứa tình yêu nước và ý chí kháng chiến. Bà mẹ nuôi con đánh giặc, vui mừng khi con "giết nhiều Tây" và tự mình "ra công sới vun cầy cấy" để con an lòng ra trận.

Bi kịch ập đến khi người mẹ đang tưới rau thì nghe tin con trai bị quân thù bắt và hành quyết giữa chợ. Trước cảnh tượng khủng khiếp, bà mẹ nén nỗi đau đến tột cùng, thể hiện một thái độ bình tĩnh đến lạnh lùng, dửng dưng khi "Nghẹn ngào không nói một câu / Mang khăn gói đi lấy đầu". Chi tiết "xa xa tiếng chuông chùa gieo" được nhạc sĩ Phạm Duy đưa vào dù không có chùa gần đó, nhằm làm nguôi ngoai lòng người mẹ và người nghe.

Khi nhìn thấy đầu con, nỗi đau mới bùng phát thành nước mắt: "Tay nâng nâng lên, rưng rức nước mắt đầy / Mẹ nhìn đầu con, tóc trắng phất phơ bay". Hình ảnh "tóc trắng phất phơ bay" khắc họa sự khắc khổ của người mẹ. Bà nhìn thấy "môi thắm bết máu cờ" và "nụ cười hồn nhiên, đôi mắt ngó trông ta" của con, gợi lên sự ngây thơ và ánh nhìn vĩnh biệt của đứa con.

Phần cuối ca khúc là sự an ủi khi bà mẹ sống lầm lũi với nỗi đau, nhưng tìm thấy niềm vui khi có những "đoàn người" (tức đồng đội của con bà) ghé thăm. Bà tiếp đón họ niềm nở, bưng nồi khoai đãi như đãi con mình, dặn dò họ "ghé chơi đây", xem họ như những đứa con nuôi để vơi đi nỗi nhớ đứa con đã mất.

Ca khúc này được đánh giá cao vì khả năng truyền tải tất cả nỗi đau của người dân mất nước, khắc họa chân thực và sâu sắc bi kịch chiến tranh qua hình tượng người mẹ.

🎤Các phiên bản nổi bật

Các phiên bản và Dấu ấn

Tên ban đầu của ca khúc là "Bà Mẹ Nuôi". Các bản lời của "Bà Mẹ Gio Linh" có một số khác biệt giữa các thời kỳ và bản in. Trong tập nhạc phát hành sau khi Phạm Duy về Việt Nam, đoạn cuối có câu "Bộ đội đã ghé về chơi", phản ánh đúng bối cảnh lịch sử. Tuy nhiên, trong các bản thu âm của danh ca Thái Thanh, lời nhạc đã được đổi thành "đoàn người đã ghé nhà chơi".

Một phiên bản lời cuối hoàn toàn khác cũng được tìm thấy trong bản nhạc tờ "Bà Mẹ Nuôi" do Tinh Hoa ở Huế ấn hành năm 1953, nhưng hiếm khi được thu âm.

"Bà Mẹ Gio Linh" có một dấu ấn đặc biệt trong sự nghiệp của Phạm Duy và nền âm nhạc Việt Nam. Danh ca Thái Thanh được coi là người thể hiện thành công nhất ca khúc này. Bà từng chia sẻ rằng mỗi lần hát "Bà Mẹ Gio Linh", bà đều khóc, ngay cả trong khi biểu diễn. Theo Thái Thanh, những hình ảnh và tình cảm trong bài hát không bao giờ phai nhạt, và chỉ những người cùng thế hệ với bà mới thực sự thấu hiểu bi kịch và thảm cảnh mà bài hát miêu tả. Bà kể rằng thời xưa, khi bà hát, 100 người nghe thì trọn 100 người không cầm được nước mắt, vì cả người hát lẫn khán giả đều hiểu rõ hoàn cảnh trong bài hát.

🌟Ý nghĩa & Tầm ảnh hưởng

Hoàn cảnh sáng tác

Ca khúc "Bà Mẹ Gio Linh" được nhạc sĩ Phạm Duy sáng tác vào năm 1949, trong chuyến đi sáu tháng vào vùng Bình-Trị-Thiên trước khi về Thanh Hóa làm lễ cưới với Thái Hằng. Đây là một trong số nhiều ca khúc nổi tiếng ra đời từ chuyến đi này, cùng với "Về Miền Trung" và "Quê Nghèo".

Bài hát dựa trên một câu chuyện có thật xảy ra vào năm 1948 tại làng Mai Xá Chánh, xã Gio Mai, huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị. Lính Pháp từ đồn Nhĩ Hạ đã bắt và hành quyết xã đội trưởng Việt Minh tên là Nguyễn Đức Kỳ ngay giữa chợ. Nghe tin dữ, bà Lê Thị Cháu, mẹ của anh Kỳ, đã cắp thúng ra chợ, gói đầu con vào khăn rồi giấu trong thúng mang về, sau đó bỏ vào hộp vuông để chôn cất.

Năm 1949, khi đi ngang qua Quảng Trị, nhạc sĩ Phạm Duy đã được nghe câu chuyện này từ người dân địa phương và đã nhờ người dẫn đến thăm bà mẹ Lê Thị Cháu. Với tâm hồn nhạy cảm của một nhạc sĩ, ông đã rung động mạnh mẽ trước bi kịch thê lương, đồng thời cảm thấy nỗi nhớ về người mẹ của mình ở quê nhà mà ông chưa gặp từ khi theo kháng chiến. Ngay sau một đêm, ông đã sáng tác ca khúc này, ban đầu đặt tên là "Bà Mẹ Nuôi". Sáng hôm sau, Phạm Duy đã hát cho chính bà mẹ Gio Linh nghe, biến bà thành người đầu tiên được thưởng thức tác phẩm cảm động viết về hoàn cảnh của mình.

⚖️Bản quyền & Pháp lý

Tình trạng pháp lý và Bản quyền

Đang cập nhật.

🎵 Lời bài hát & Hợp âm

Hợp Âm Chuẩn
Bà mẹ Gio Linh
Sáng tác: Phạm Duy
AmMẹ già cuốc Cđất trồng khoai
Nuôi Emcon đánh giặc đêm Cngày
AmCho dù áo rách sờn vai
Cơm Dmăn bát vơi bát Amđầy
E7 ơi ơi ới Am ! E7 ơi ơi ới Am !
CNhà thì nó Amđốt còn đây
Khuyên Fnhau báo thù phen Emnày
E9Mẹ mừng con đánh giặc hay
Ra Dmcông sới Fvun cầy Ecấy
B7 ơi ơi ới E ! B7 ơi ơi ới E !
CCon đi dân quân, sớm tối vác súng Fvề
G7Mẹ già một Dmcon yêu Fmnước có kém Cchi
Đêm nghe xa xa nghe Emtiếng súng oán G7thề
AmMẹ nguyện cầu Dmcho con G7sống rất say Cmê.
AmMẹ già tưới Cnước trồng rau
Nghe Emtin xóm làng kêu Cgào
AmQuân thù đã bắt được con
Đem Dmra giữa chợ cắt Amđầu
E7 ơi ơi ới Am ! E7 ơi ơi ới Am !
CNghẹn ngào không Amnói một câu
Mang Fkhăn gói đi lấy Emđầu
E9Chiều về trên xóm buồn teo
Xa Dmxa tiếng Fchuông chùa Egieo
B7 ơi ơi ới E ! B7 ơi ơi ới E !
CTay nâng nâng lên, rưng rức nước mắt Fđầy
G7Mẹ nhìn đầu Dmcon, tóc Fmtrắng phất phơ Cbay
Ta yêu con ta, môi Emtrắng bết máu G7cờ
AmNụ cười hồn Dmnhiên, đôi G7mắt ngó trông Cta.
AmMẹ già nấu Cnước chờ ai
Đêm Emđêm súng nổ vang Ctrời
AmGiật mình em bé mồ côi
Khăn Dmtang cùng hoen tiếng Amcười
E7 ơi ơi ới Am ! E7 ơi ơi ới Am !
CĐoàn người kéo Amđến nhà chơi
Khơi Fvui bếp lửa tơi Embời
E9Mẹ già đi nấu nồi khoai
Bưng Dmlên khói Fhương mờ Ebay
B7 ơi ơi ới E ! B7 ơi ơi ới E !
CKhi trông con nuôi xúm xít dưới túp Fnhà
G7Mẹ nhìn đàn Dmcon thương Fmnhớ đứa con Cxưa
Con, con con ơi ! Uống Emhết bát nước G7đầy
AmNgày một ngày Dmhai, con G7nhớ ghé chơi Cđây.
Tone ca sĩ:
• Thái Thanh   Bm 
• Duy Khánh   C#m 
• Hương Lan   Am 
• Thu Hiền   Bm 
• Khánh Ly   Gm 
• Duy Quang   C#m 
Nguồn: https://hopamviet.vn/chord/song/ba-me-gio-linh/W8IUIUCZ.html