Tác phẩm nghệ thuật

Em Đến Thăm Anh Một Chiều Mưa

Một sáng tác của Nhạc sĩ Tô Vũ

✨ Giai thoại & Hoàn cảnh sáng tác

Em Đến Thăm Anh Một Chiều Mưalà một nhạc phẩm trữ tình nổi tiếng của nhạc sĩ Tô Vũ được sáng tác từ năm 1947, được đánh giá là một trong những tuyệt phẩm của Tân nhạc Việt Nam thời kỳ đầu.

Click để nghe danh ca Anh Ngọc hát Em Đến Thăm Anh Một Chiều Mưa trước 1975

Nhạc sĩ Tô Vũ sáng tác không nhiều, nhưng ông đã có đóng góp đáng kể cho sự phát triển của âm nhạc Việt. Ngay từ thập niên 1940, nhạc sĩ Tô Vũ (tên thật là Hoàng Phú) cùng với anh trai là nhạc sĩ Hoàng Quý đã phôi thai thành lập nên nhóm “Đồng Vọng” để cùng sinh hoạt văn nghệ và sáng tác nhạc. Nhóm lôi kéo được sự đóng góp và tham gia của nhiều nhạc sĩ tên tuổi như Canh Thân, Phạm Ngữ, Văn Cao,…

Bên cạnh thể loại nhạc hùng ca, vui tươi, khoẻ khoắn, nhóm còn cho ra đời loại “nhạc tâm tình”, tức những bài nhạc tình, nhạc lãng mạn. Tuy nhiên, nhưng bản nhạc tình này không được in vào trong những tập nhạc “Đồng Vọng” của nhóm mà chỉ phổ biến hạn hẹp, truyền tay nhau trong các nhóm bạn bè tri kỷ. Bên cạnh công việc sáng tác, Tô Vũ còn là một giáo sư, nhà nghiên cứu và giảng dạy âm nhạc. Ông giữ vai trò quan trọng trong việc tham gia xây dựng và phát triển các trường, viện âm nhạc tại Việt Nam, đào tạo ra nhiều thế hệ nhạc sĩ, ca sĩ sau này.

Chia sẻ về hoàn cảnh ra đời của ca khúcEm Đến Thăm Anh Một Chiều Mưa, trong một cuộc phỏng vấn vào tháng 11 năm 2002, nhạc sĩ Tô Vũ từng chia sẻ rằng đó là một câu chuyện có thật của chính ông. Câu chuyện được nhạc sĩ kể lại rất dễ thương như sau:

“Bản nhạc được tôi viết năm 1947, khi đơn vị tuyên truyền huyện Kiến An chúng tôi tiếp nhận 3 nữ cứu thương của huyện Tiên Lãng đi phục vụ chiến đấu bị lạc đường. Tôi và 2 người bạn ở trong một ngôi đình. Khi chúng tôi tập hát thì các cô này rủ nhau tới xem. Thoạt đầu họ còn e dè nhưng sau đó cũng nhận lời tập múa hát chung với chúng tôi. Trong đó, một cô hát rất hay và vững nhịp nên thường song ca với tôi. Mỗi lần đi biểu diễn, tiết mục của chúng tôi được hoan hô nhiều nhất. Nhưng chỉ khoảng 2 tháng sau thì ba cô gái này phải trở về đơn vị cũ, cách chỗ tôi khoảng 8 km. Khi chia tay, chúng tôi ước hẹn sẽ sang thăm nhau vào chủ nhật mỗi tuần. Nếu họ không qua thì ba đứa tôi sang, nếu cả hai bên cùng sang thì sẽ gặp nhau ở giữa đường, bởi là đường độc đạo và phải qua một bến sông. Hôm ấy trời mưa, chúng tôi không thể sang bên kia thăm được. Buổi chiều trời vẫn mưa. Tôi đang “trụ trì” ngôi đình (hai ông bạn kia đã đi chơi) thì đột nhiên “em” một mình đội mưa đến. Xúc động đến bồi hồi, tôi đã viết:

Em đến thăm anh một chiều đôngEm đến thăm anh một chiều mưaMưa dầm dề, đường trơn ướt tiêu điềuEm đến thăm anh, người em gái…

Ở chữ “gái”, tôi chọn nốt “si bémol” (si giáng) lửng lơ mà khi hát lên, nghe rất… nũng nịu, không chút gì giống với “người em gái” bình thường cả. Tuy nhiên, theo thời gian tôi không tài nào nhớ nổi người nào trong số 3 cô gái đã “hiện ra” trong buổi chiều mưa năm ấy. Sau này, tôi cũng đã lần lượt gặp lại từng “cố nhân”. Có người nhận “là em đấy!” nhưng tôi không tin. Có người lại chối phắt, người còn lại thì không tiện hỏi… đành phải tan giấc mơ hoa:

Ta ước mơ một chiều thêu nắngEm đến chơi quên niềm cay đắng và quên… đường về!”

Câu chuyện kể về“giấc mơ hoa”mờ ảo trong quá khứ của nhạc sĩ dù chẳng thể hé mở ra gương mặt, tên tuổi, vóc dáng của“người em gái”xưa.Nhưng nào có hề gì, bởi chỉ cần nghe những lời ca dìu dặt, mộng mơ được nhạc sĩ viết lại trong cơn xúc động cũng đã đủ cho những hình dung, suy tưởng ngọt ngào trong lòng người thưởng nhạc:

Em đến thăm anh một chiều đôngEm đến thăm anh một chiều mưaMưa dầm dề, đường trơn ướt tiêu điều

Em đến thăm anh,Người em gáità áo hương nồng,Mắt huyền trìu mến sưởi ấm lòng anh

Em đến thăm anh chiều đông giáEm đến thăm anh trời mưa gióĐường xa lạnh lùngMặt nhìn mặt, cầm tay bâng khuâng không nói một câuLời nghẹn ngào, hồn anh như say như ngây, vì đâu?

Click để xem video Sĩ Phú – Em Đến Thăm Anh Một Chiều Mưa năm 1984

Cuộc gặp gỡ của đôi trai gái diễn ra trong một hoàn cảnh đầy chất xúc tác. Giữa chiều đông lạnh,“mưa dầm dề, đường trơn ướt tiêu điều”, chàng nhạc sĩ trẻ hẳn là đang một mình thẩn thơ với nỗi buồn vắng hoang lạnh xung quanh, thì cô gái bất ngờ xuất hiện, một mình, đội mưa tìm đến:“tà áo hương nồng, mắt huyền trìu mến sưởi ấm lòng anh”.Hẳn là chàng trai đã vô cùng xúc động trước tấm chân tình của cô em gái mà chàng đã thầm để ý.

Trong nguồn cảm xúc dâng trào, họ nắm tay nhau, nhìn nhau đầy thấu hiểu nhưng“không nói một câu”bởi mọi ngôn từ đều tắc tịt, “nghẹn ngào”và bởi trái tim loạn nhịp đã chiếm giữ lý trí khiến“hồn anh như say như ngây”.Cả đoạn hát, nhạc sĩ sử dụng những ca từ nhẹ nhàng, giản dị nhưng giai điệu thì đắm đuối, da diết lột tả trọn vẹn cõi lòng của đôi trai gái“tình trong như đã mặt ngoài con e”.

Gió đưa cánh chim trờiĐó đây cách xa vờiChiều vui mưa lạc cánh

Khá thương kiếp bềnh bồngDẫu khắng khít đôi lòngChiều nào em xa anh?

Tuy nhiên, niềm vui gặp gỡ nhanh chóng bị xâm lấn bởi những cảm xúc âu lo, ái ngại. Bởi trong hoàn cảnh tao loạn, cả chàng trai và cô gái đều chẳng thể biết được ngày mai còn có thể gặp lại hay không, chẳng biết rồi cuộc đời, công việc, những nhiệm vụ sẽ đưa đẩy họ đi đâu về đâu.“Dẫu khăng khít đôi lòng”,chàng trai vẫn không khỏi chạnh lòng khi nghĩ đến tương lai:“Chiều nào em xa anh?”

Có hay lúc em vềGót chân bước reo âm thầmTrên đường một mình ngoài mưa

Hình ảnh cô gái với đôi chân reo vui trở về một mình giữa cơn mưa sau khi từ biệt chàng trai được nhạc sĩ phác hoạ thật đẹp. Nhưng đối lập với hình ảnh đáng yêu đó là nỗi buồn dầm dề như cơn mưa rả rích phủ xuống tâm hồn người đứng trông theo:

Mưa như mưa trong lòng anhLòng bồi hồi nhìn theo chân em chìm trong ngàn xanh

Và chàng trai ước rằng:

Ta ước mơ một chiều thêu nắngEm đến chơi quên niềm cay đắng…và quên… đường về

Giá như chẳng có cơn mưa kia, giá như chẳng có những cay đắng, rào cản, giá như cô gái không phải trở về, giá như cô quên mất… đường về…

Ca khúc khép lại bằng những lời ca bềnh bồng mang theo niềm ước ao khôn nguôi của chàng trai trẻ. Cuộc gặp gỡ chóng vánh để lại bao cảm xúc, quyến luyến đã nhanh chóng kết thúc bằng một cuộc chia ly vội vã không kém, để lại bao tiếc nuối, nhớ nhung cho chàng nhạc sĩ trẻ.

Bài: Niệm QuânBản quyền bài viết của nhacxua.vn

Ngày 22/8/2024, khi ở tuổi 61, Trường Vũ - ca sĩ nổi tiếng với các ca khúc "Thân phận nghèo",...

Giai điệu Bolero, với xuất xứ từ các thể loại nhạc như Rumba, Habanera, Valse và Tango, đã du nhập...

Việc tặng bông trong các buổi đờn ca tài tử đã trở nên phổ biến trong những thập kỷ gần...

Trong bài hát "Chiều Trên Phá Tam Giang" của nhạc sĩ Trần Thiện Thanh có câu: "Giờ này Thương Xá...

Trong những thập niên 1950, 1960 và 1970, hình ảnh những chiếc taxi hai màu xanh - trắng (hoặc vàng...

Những ai từng học ở trường Đại học Văn Khoa xưa, nay là trường Đại học Khoa học Xã hội...

© 2020NhacXua.VN- Nhạc Xưa Thời Báo.

📝Tổng quan

Tổng quan

"Em Đến Thăm Anh Một Chiều Mưa" là một nhạc phẩm trữ tình nổi tiếng của nhạc sĩ Tô Vũ, được sáng tác vào năm 1947. Ca khúc được đánh giá là một trong những tuyệt phẩm của Tân nhạc Việt Nam thời kỳ đầu, mang đậm phong cách lãng mạn và trữ tình, thuộc thể loại "nhạc tâm tình" mà nhóm Đồng Vọng của ông cùng anh trai Hoàng Quý đã phôi thai.

Ca khúc đã được nhiều thế hệ ca sĩ thể hiện. Trong đó, danh ca Anh Ngọc đã thể hiện thành công bài hát này trước năm 1975, và ca sĩ Sĩ Phú cũng có một phiên bản nổi tiếng vào năm 1984.

🎨Nội dung nghệ thuật

Đặc điểm âm nhạc và Lời ca

Ca khúc "Em Đến Thăm Anh Một Chiều Mưa" nổi bật với giai điệu đắm đuối, da diết cùng lời ca nhẹ nhàng, giản dị nhưng thấm đẫm cảm xúc. Nhạc sĩ Tô Vũ đã khéo léo sử dụng các nốt nhạc để truyền tải trọn vẹn tình cảm "tình trong như đã mặt ngoài còn e" của đôi trai gái. Điển hình, ở chữ "gái" trong câu "người em gái", ông đã chọn nốt "si bémol" (si giáng) lửng lơ, tạo nên sắc thái nũng nịu, duyên dáng.

Lời ca mở đầu với hình ảnh cô gái bất ngờ xuất hiện giữa khung cảnh chiều đông giá lạnh, mưa dầm dề: "Em đến thăm anh, Người em gái tà áo hương nồng, Mắt huyền trìu mến sưởi ấm lòng anh". Cuộc gặp gỡ trong hoàn cảnh đầy chất xúc tác khiến đôi trai gái "mặt nhìn mặt, cầm tay bâng khuâng không nói một câu / Lời nghẹn ngào, hồn anh như say như ngây, vì đâu?".

Tuy nhiên, niềm vui gặp gỡ nhanh chóng xen lẫn nỗi âu lo về tương lai. Trong bối cảnh loạn lạc, chàng nhạc sĩ băn khoăn về sự chia ly không thể tránh khỏi: "Gió đưa cánh chim trời / Đó đây cách xa vời / Chiều vui mưa lạc cánh / Khá thương kiếp bềnh bồng / Dẫu khắng khít đôi lòng / Chiều nào em xa anh?".

Hình ảnh cô gái bước đi trên đường một mình giữa mưa sau khi chia tay được khắc họa tinh tế: "Có hay lúc em về / Gót chân bước reo âm thầm / Trên đường một mình ngoài mưa". Cùng với đó là nỗi buồn dầm dề trong lòng người ở lại: "Mưa như mưa trong lòng anh / Lòng bồi hồi nhìn theo chân em chìm trong ngàn xanh". Ca khúc khép lại với niềm ước ao khôn nguôi của chàng trai: "Ta ước mơ một chiều thêu nắng / Em đến chơi quên niềm cay đắng… và quên… đường về", thể hiện mong muốn níu giữ khoảnh khắc và tình cảm đẹp đẽ.

Nhạc sĩ Tô Vũ không chỉ là người sáng tác mà còn là một giáo sư, nhà nghiên cứu và giảng dạy âm nhạc, đóng góp quan trọng vào sự phát triển các trường, viện âm nhạc tại Việt Nam.

🎤Các phiên bản nổi bật

Các phiên bản và Dấu ấn

"Em Đến Thăm Anh Một Chiều Mưa" được đánh giá là một trong những tuyệt phẩm của Tân nhạc Việt Nam thời kỳ đầu, có sức sống bền bỉ và đi sâu vào lòng người thưởng nhạc qua nhiều thế hệ. Giai điệu và ca từ của bài hát đã tạo nên những hình dung và suy tưởng ngọt ngào về một tình yêu lãng mạn, thuần khiết giữa những biến động của thời cuộc.

Ca khúc đã được nhiều nghệ sĩ tên tuổi thể hiện. Danh ca Anh Ngọc là một trong những người đầu tiên góp phần đưa bài hát đến với công chúng rộng rãi trước năm 1975. Sau này, ca sĩ Sĩ Phú cũng đã thể hiện ca khúc vào năm 1984, mang đến một phiên bản được yêu thích.

🌟Ý nghĩa & Tầm ảnh hưởng

Hoàn cảnh sáng tác

Nhạc sĩ Tô Vũ (tên thật là Hoàng Phú) từng chia sẻ trong một cuộc phỏng vấn vào tháng 11 năm 2002 rằng ca khúc "Em Đến Thăm Anh Một Chiều Mưa" ra đời từ một câu chuyện có thật của chính ông vào năm 1947.

Khi đó, ông và hai người bạn đang ở trong một ngôi đình thuộc đơn vị tuyên truyền huyện Kiến An. Đơn vị này tiếp nhận ba nữ cứu thương từ huyện Tiên Lãng bị lạc đường khi đi phục vụ chiến đấu. Các cô gái đã đến xem Tô Vũ và bạn bè tập hát, sau đó cùng tham gia tập múa hát. Một trong ba cô gái hát rất hay, thường xuyên song ca cùng nhạc sĩ, và tiết mục của họ nhận được nhiều lời hoan hô nhất.

Khoảng hai tháng sau, ba cô gái phải trở về đơn vị cũ, cách nơi ông ở khoảng 8km. Trước khi chia tay, họ đã ước hẹn sẽ ghé thăm nhau vào chủ nhật mỗi tuần. Nếu các cô không sang, ba người bạn của Tô Vũ sẽ sang; nếu cả hai bên cùng sang thì sẽ gặp nhau ở giữa đường độc đạo phải qua một bến sông.

Vào một chiều mưa, khi Tô Vũ đang một mình "trụ trì" ngôi đình (hai người bạn đã đi chơi), cô gái đó đã bất ngờ đội mưa một mình đến thăm ông. Cảm xúc bồi hồi và xúc động trước tình cảm chân thành của cô gái đã thôi thúc nhạc sĩ sáng tác những lời ca đầu tiên: "Em đến thăm anh một chiều đông / Em đến thăm anh một chiều mưa / Mưa dầm dề, đường trơn ướt tiêu điều / Em đến thăm anh, người em gái…".

không thể nhớ rõ khuôn mặt hay tên tuổi của cô gái năm xưa, và những lần gặp lại các "cố nhân" sau này cũng không thể xác định được ai là người đã đến thăm, nhạc sĩ Tô Vũ vẫn giữ mãi "giấc mơ hoa" về cuộc gặp gỡ định mệnh trong chiều mưa đó.

⚖️Bản quyền & Pháp lý

Tình trạng pháp lý và Bản quyền

Đang cập nhật.