Tác phẩm nghệ thuật

Thơ Phạm Thiên Thư

Một sáng tác của Nhạc sĩ Phạm Duy

✨ Giai thoại & Hoàn cảnh sáng tác

Với thơ của Phạm Thiên Thư, nhạc sĩ Phạm Duy có 4 ca khúc nổi tiếng và được yêu thíchĐưa Em Tìm Động Hoa Vàng, Ngày Xưa Hoàng Thị, Em Lễ Chùa Này,vàGọi Em Là Đóa Hoa Sầu. Ngoài những bài hát này thì nhạc sĩ Phạm Duy cũng đã phổ những bài thơ mang tính “thiền vị” của Phạm Thiên Thư thành 10 bài Đạo Ca.

Trong hồi ký, nhạc sĩ Phạm Duy kể về duyên gặp gỡ với thi sĩ Phạm Thiên Thư (tức Tuệ Không tu sĩ) như sau:

“Sự gặp gỡ của tôi với Phạm Thiên Thư – mà thi sĩ gọi là của một ngọn núi và một đám mây – là nhờ ông Nguyễn Đức Quỳnh. Vào năm 1971, ông Quỳnh bị ung thư dạ dày và vào nằm trong bệnh viện cho hai bác sĩ Phạm Biểu Tâm và Trần Ngọc Ninh cứu chữa. Ngày tôi tới thăm ông tại bệnh viện thì gặp Phạm Thiên Thư ở đó. Và chúng tôi yêu mến nhau ngay.

Sau đó, chúng tôi gặp nhau gần như hằng ngày. Gặp tu sĩ Tuệ Không kiêm thi sĩ Phạm Thiên Thư là tôi như thoát xác, vượt ra khỏi những đắng cay, chán chường và bế tắc của tâm ca, tâm phẫn ca, vỉa hè ca. Phạm Thiên Thư đưa cho tôi tập thơ Ðưa Em Tìm Động Hoa Vàng hay bài thơ Gọi Em Là Đóa Hoa Sầu… để tôi phổ thành những bài hát thanh cao nhất của thời đại.

Ðối với tôi lúc đó, hình ảnh thiền, chùa, động hoa vàng thật là mát mẻ và rất cần thiết. Bài Ðưa Em Tìm Động Hoa Vàng được rút ra từ mấy trăm câu thơ của thi sĩ, và ta chỉ cần có ba đoạn ca là nói lên hết được cái cảnh ngày xưa, có kẻ từ quan, lên non tìm động hoa vàng… Ðể làm gì? Không phải chỉ để nhớ nhau mà chính ra là để ẩn náu vậy”.

Đưa Em Tìm Động Hoa Vàng

Bài hát được phổ từ bài thơ Động Hoa Vàng từng đoạt giải thưởng Văn học toàn quốc vào năm 1971. Có thể nói tài năng phổ nhạc của Phạm Duy và tiếng hát vượt thời gian của Thái Thanh chính là hai yếu tố quan trọng đưa những tứ thơ phiêu lãng của Phạm Thiên Thư đến với đông đảo công chúng yêu nghệ thuật.

Click để nghe Thái Thanh hát Đưa Em Tìm Động Hoa Vàng thu âm trước 1975

Nguyên gốc bài thơ kể về câu chuyện tình đời của một chàng học trò ngày ngày đèn sách nhưng thi mãi không đậu. Chàng yêu và muốn cưới một cô gái trong làng làm vợ nhưng lực bất tòng tâm vì gia cảnh nghèo khó, công danh sự nghiệp lại không có gì. Chàng đành đau khổ, bất lực nhìn người yêu bị đem gả cho một công tử con nhà giàu. Sau vài năm quyết chí ngày đêm dùi mài kinh sử, cuối cùng chàng thi đậu trạng nguyên và được ra làm quan. Tuy nhiên, chốn quan trường danh lợi đua chen bạc bẽo khiến chàng chán nản, xin cáo quan về quê, chọn sống cuộc đời ẩn dật với hoa cỏ gió trăng.

Mối tình eo le với những ngã rẽ bất ngờ trong cuộc đời chàng trai được Phạm Thiên Thư thi hoá bằng những ca từ bay bổng, da diết, lồng ghép những ý tứ, mong ước về một cuộc sống bình an, phiêu bồng và thoát tục. Tuy nhiên, nếu Phạm Thiên Thư diễn giải câu chuyện khá dài bằng 400 câu thơ, chia thành 100 khổ thì nhạc sĩ Phạm Duy đã chắt lọc lại còn vài ba chục câu mà ông tâm đắc nhất để đưa vào âm nhạc.

Rằng xưa có gã từ quanLên non tìm động hoa vàng nhớ nhau…

Đầu thập niên 1970, ca khúcNgày Xưa Hoàng Thịcủa Phạm Duy phổ nhạc thơ Phạm Thiên Thư, với ca từ trong sáng và tinh khôi, đã được khán giả yêu nhạc đón nhận nồng nhiệt. Thời đó ai cũng yêu và thuộc lời bài hát này, đặc biệt là giới học sinh trung học, vì hình như là ai cũng có một nàng Hoàng Thị của riêng mình:

Em tan trường về, đường mưa nho nhỏEm tan trường về, đường mưa nho nhỏÔm nghiêng tập vở, tóc dài tà áo vờn bay…

Khi bài hát trở nên nổi tiếng, nhiều người đã thắc mắc về nhân vật chính trong “Ngày xưa Hoàng Thị” là ai. Có một vài người tự nhận là mình, gây ra những cuộc bàn tán xôn xao, sau đó thi sĩ Phạm Thiên Thư chính thức lên tiếng về tung tích người đẹp trong ca khúc, đó là cô gái mang tên Hoàng Thị Ngọ.

Click để nghe Thái Thanh hát trước 1975

Theo ông, Hoàng Thị Ngọ trong bài thơ “Ngày Xưa Hoàng Thị” chỉ là kỷ niệm, một mối tình thoảng nhẹ vu vơ thời trai trẻ. Trong những năm Tú tài, ông đã để ý một cô bạn học cùng lớp tên là Hoàng Thị Ngọ, cô gái đó quê gốc Hải Dương và ở gần nhà ông. Sau này, Phạm Thiên Thư tìm lại cố nhân nhưng người hàng xóm cho biết, bà Ngọ đã bán nhà và dọn sang Hoa Kỳ từ lâu.

Ngày ấy, mỗi khi xếp hàng vào lớp, cô gái đứng ở đầu hàng bên nữ, nổi bật, mái tóc dài xoã trên bờ vai mảnh dẻ. Ông chỉ im lặng ngắm nhìn. Khi tan trường, cô gái một mình trên đường về nhà, ông lại là kẻ lẽo đẽo theo sau:“Cô ấy ôm cặp đi trước, tôi đi theo nhưng không dám lên tiếng. Trong bóng chiều tà, ánh nắng hắt qua hàng cây, cô ấy lặng lẽ bước, gây cho tôi những cảm xúc bâng khuâng khó tả. Cứ thế, tôi chỉ biết lặng lẽ đi theo sau cô ấy hàng ngày, giấu kín những cảm xúc của mình không cho bất cứ ai biết”. Và một lần đắm chìm trong cảm xúc ấy, ông đã cầm bút viết lên bài thơ “Ngày xưa Hoàng Thị”.

Khi chọn phổ nhạc bài thơThoáng Hương Qua(có nơi ghi là Một Thoáng Hương Qua) của thi sĩ Phạm Thiên Thư thành ca khúc mang tênEm Lễ Chùa Này, nhạc sĩ Phạm Duy nói bài thơ này được chọn là vì“cả hai chúng tôi đều muốn quay về xưng tụng những gì thuộc về văn minh Việt Nam, như ngôi chùa cổ ở miền Bắc là nơi lúc còn nhỏ tôi thấy đôi kẻ tình nhân thường hẹn nhau tới dâng hương cầu nguyện…”

Theo lời kể của Phạm Thiên Thư, năm 1954, khi ông 14 tuổi, từ quê nhà Hải Phòng, ông cùng gia đình di cư vào Sài Gòn. Sau khi học xong Tú tài, Phạm Thiên Thư theo học tại trường Phật học Vạn Hạnh và xuống tóc đi tu vào năm 1964. Trong thời gian tu học tại chùa từ 1964 – 1973, ông vô tình chứng kiến mối “hương tình” của một chú tiểu trong chùa và một cô bé Phật tử. Nhưng tình yêu chưa kịp đơm bông, nở nhuỵ, thì cô bé qua đời, cảm xúc trước hoàn cảnh bi thiết đó, ông đã viết bài thơ Thoáng Hương Qua.

Cũng theo lời kể của nhà thơ thì cả chú tiểu và cô bé Phật tử khi đó mới chỉ chừng 15-16 tuổi. Cô thường xuyên lui tới chùa nghe chú tiểu tụng kinh, đánh chuông. Họ đứng gần nhau và cùng lặng im đọc kinh, cầu nguyện:

Ðầu xuân em lễ chùa nàyCó búp lan vàng khép népVườn trong thoáng làn hương bayBãi sông lạc con bướm đẹp

Vào hạ em lễ chùa nàyTrên đồi trái mơ ửng chínLò hương có làn trầm bayVờn trên bờ tóc bịn rịn

Giữa thu em lễ chùa nàyLầu chuông có con chim hótTiếng ca theo làn gió mayLá vàng sương gieo nhẹ hạt

Sang đông em lễ chùa nàyNgoài sân có mưa bụi bayHắt hiu trong cành gió bấcVườn chùa rụng cánh lan gầy

Đúng như tên gọi của bài thơ, trong bốn khổ thơ đầu tiên, tất cả chỉ là “thoáng hương qua”, thanh thanh, dịu dịu. Mối tình chỉ vỏn vẹn đổi trao ở những cái nhìn ngỡ như vô tình. Dường như chưa bao giờ họ nhìn vào mắt nhau, chưa bao giờ trò chuyện, chỉ là những khoảng khắc bất chợt thoáng qua nhau mỗi khi cô gái lên chùa lễ Phật nhưng đã ghi dấu sâu sắc trong lòng.

Nếu Phạm Thiên Thư chọn thơ 6 chữ khi viết Thoáng Hương Qua, thì khi chuyển thể qua âm nhạc, nhạc sĩ Phạm Duy lại viết lại thành câu 7 chữ. Có thể thấy toàn bộ phần bố cục nội dung, ý nghĩa, hình ảnh trong thơ Phạm Thiên Thư được Phạm Duy giữ lại hầu như nguyên vẹn, ông chỉ sắp đặt lại câu chữ và thay đổi chút ít hình ảnh cho phù hợp với tiết tấu âm nhạc.

Click để nghe Thái Thanh hát Em Lễ Chùa Này trước 1975

Cái khéo léo của vị nhạc sĩ tài năng kia là khi chuyển thơ thành nhạc là đã mang gần như trọn vẹn cái hồn cốt thanh thoát của bài thơ vào trong ca khúc. Nhưng cái tài hoa hơn cả của Phạm Duy là ông đã nâng bài thơ lên, bay bổng hơn và cũng trần thế hơn, đẩy ý thơ của Phạm Thiên Thư tới gần với mỹ cảm của người đời hơn.

Ðầu mùa Xuân cùng em đi lễLễ chùa này vườn nắng tung bayVà ngàn lau vàng mầu khép népBãi sông bay một con bướm đẹp

Click để nghe Thái Thanh hát Em Lễ Chùa Này

Gọi Em Là Đóa Hoa Sầu

Ca khúcGọi Em Là Đóa Hoa Sầuđược nhạc sĩ Phạm Duy phổ từ 1 phần rất nhỏ trong bài trường thiên lục bát dài đến 3290 câu mang tên Đoạn Trường Vô Thanh của thi sĩ Phạm Thiên Thư. Đây được xem là tác phẩm “Hậu Truyện Kiều” thành công nhất, viết tiếp theo nội dung Truyện Kiều của đại thi hào Nguyễn Du. Đoạn Trường Vô Thanh ra mắt lần đầu năm 1969 và được trao giải nhất văn chương VNCH năm 1973.

Click để nghe Vũ Khanh hát Gọi Em Là Đóa Hoa Sầu

Trong 3290 câu thơ, nhạc sĩ Phạm Duy đã chọn đoạn từ câu 1717 đến 1750 để phổ thành nhạc, trong đó những câu đầu tiên là:

Ngày xưa áo nhuộm hoàng hôn,Dáng ai cắp rổ lên cồn hái dâu.Tiếng nàng hát vọng đôi câu,Dừng tay viết mướn lòng sầu vẩn vơ.

Lều tranh còn ủ chăn mơ,Mối tình là một bài thơ vô đề.Ẩn Lan ơi, mái tóc thề,Gió xuân nay có vỗ về suối hương.

Không gian bao phủ bài thơ (và cả bài hát) là một màu hư ảo phù vân, mang đậm phong cách thơ của Phạm Thiên Thư. Để diễn tả màu áo nâu sờn quê mùa của cô thôn nữ Ẩn Lan, thi sĩ gọi đó là“áo nhuộm hoàng hôn”. Để diễn tả nơi ở đơn sơ của cậu học trò nghèo, thi sĩ gọi bằng tên rất thơ mộng:“Lều tranh còn ủ chăn mơ”…

Nghe lại bài hátGọi Em Là Đóa Hoa Sầu, chúng ta như là bị chìm vào trong một mê khúc miên man say đắm mà không cần thiết phải biết rõ cặn kẽ nội dung của từng lời hát.

Khi nhắc về tác phẩm Gọi Em Là Đóa Hoa Sầu, nhạc sĩ Phạm Duy viết trong hồi ký:

“Sau khi đã theo Phạm Thiên Thư ‘đưa em tìm động hoa vàng’, tôi lại cùng anh ‘gọi em là đóa hoa sầu’… Gọi Em Là Đóa Hoa Sầu là những câu thơ của thi sĩ Phạm Thiên Thư, cho rằng dù sao đi nữa thì cuộc đời này rất là đáng sống trong cái mênh mông bao la của phù vân hư ảo. Hành âm nghe rất âm yếm và nhẹ nhàng, hợp với không khí nồng nàn và an ủi của bài ca. Dù ta thấy được sự phù vân của cuộc đời nhưng ta vẫn thấy được cái nồng nàn của tình yêu.

Ẩn Lan ơi, cuộc đời thật là buồn nhưng đó là nỗi buồn thơm lâu… Vì thế mà anh họi em sầu là Đóa Hoa Sầu.”

Đạo Ca Giữa Thành Vách Sương Mù

Sau thành công với những ca khúc có thể xem là tình ca phổ từ thơ Phạm Thiên Thư, nhạc sĩ Phạm Duy đã tìm đến một thể loại đặc biệt, được ông gọi là “Đạo Ca giữa thành vách sương mù”, phổ từ thơ của Tuệ Không tu sĩ (tức thi sĩ Phạm Thiên Thư).

Vì sao gọi là “thành vách sương mù”? Đó là vì cả 2 ông đều nhìn thấy thực tại ê chề, với sự lừa lọc, dối trá, tạo thành một bức thành vách làm từ bức sương mù, hư hư ảo ảo giữa cõi nhân gian. Đạo Ca như là một người cầm đuốc đi giữa đám sương mù đó. Nhạc sĩ Phạm Duy đã nói về Đạo Ca như sau:

“Cái may mắn cho tôi là gặp được nhà thơ Phạm Thiên Thư. Sau khi có được vài bài thơ của anh để soạn thành vài bài tình ca rất trong sáng như Ngày Xưa Hoàng Thị, Em Lễ Chùa Này… tôi đả động tới chuyện cùng nhau soạn nhạc đạo, vì chúng ta đã đánh mất đạo giáo và đang tìm đường trở về Đạo Việt Nam.

Và Đạo Ca tuần tự ra đời… Quên chuyện thực tại rất ê chề đi, chúng tôi cùng nhau đi vào cõi siêu hình. Không còn là tả thực (realism) trong âm nhạc nữa, đạo ca dùng cốt truyện, âm điệu, nhất là hợp âm, để diễn tả những ý tưởng trừu tượng (abstract). Đạo ca đi ra ngoài hành trình âm nhạc đại chúng của tôi, không còn có những yếu tố cận nhân tình như quê hương, dân tộc, xã hội, chính trị…”

Mời các bạn nghe lại 10 Bài Đạo Qua qua giọng hát Thái Thanh:

Click để nghe Đạo Ca (Phạm Duy – Phạm Thiên Thư)

Kết thúc phần 2, mời các bạn theo dõi tiếp phần 3, câu chuyện về những ca khúc phổ thơ nổi tiếng của nhạc sĩ Phạm Duy.

Đông Kha (biên soạn)Bản quyền bài viết của nhacxua.vn

Phạm Duy viết về mùa Xuân rất nhiều. Ở đây, tôi xin nêu một vài cảm nhận về mùa Xuân...

Trong số những ca khúc viết thời đi kháng chiến của nhạc sĩ Phạm Duy, hầu hết là những ca...

Những ca khúc tân nhạc viết về Mùa Xuân được sáng tác vào đầu những năm 1950 vốn không phải...

Trong tân nhạc Việt Nam, nhạc sĩ Phạm Duy có thể không phải là người tài năng nhất, không phải...

Sau đây là bài viết của cố danh ca Quỳnh Giao nói về Đường Chiều Lá Rụng, một ca khúc...

Sau khi vào tới miền Nam, hát xong tại Sài Gòn, gánh hát Đức Huy khởi sự xuống Lục tỉnh....

© 2020NhacXua.VN- Nhạc Xưa Thời Báo.

📝Tổng quan

Tổng quan

Phạm Duy là một trong những nhạc sĩ tiên phong và vĩ đại nhất của nền tân nhạc Việt Nam. Trong sự nghiệp đồ sộ của mình, ông đã có một giai đoạn hợp tác đặc biệt với thi sĩ Phạm Thiên Thư (cũng là Tuệ Không tu sĩ), phổ nhạc nhiều bài thơ của ông thành những ca khúc đi vào lòng người. Nổi bật nhất là bốn tình ca được yêu thích rộng rãi: "Đưa Em Tìm Động Hoa Vàng", "Ngày Xưa Hoàng Thị", "Em Lễ Chùa Này", và "Gọi Em Là Đóa Hoa Sầu". Bên cạnh đó, nhạc sĩ Phạm Duy còn phổ nhạc 10 bài thơ mang tính "thiền vị" của Phạm Thiên Thư thành loạt "Đạo Ca" có ý nghĩa sâu sắc. Các ca khúc này thường được thể hiện xuất sắc bởi danh ca Thái Thanh, đặc biệt là các bản thu âm trước năm 1975, và ca sĩ Vũ Khanh với "Gọi Em Là Đóa Hoa Sầu".

🎨Nội dung nghệ thuật

Đặc điểm âm nhạc và Lời ca

Các ca khúc phổ thơ Phạm Thiên Thư của Phạm Duy mang những đặc điểm riêng biệt, kết hợp chất thơ phiêu lãng, thiền vị của thi sĩ với tài năng phổ nhạc tinh tế của nhạc sĩ.

  • Đưa Em Tìm Động Hoa Vàng: Phạm Duy đã chắt lọc từ 400 câu thơ của Phạm Thiên Thư thành vài ba chục câu tâm đắc nhất để đưa vào âm nhạc, giữ lại cái "cảnh ngày xưa, có kẻ từ quan, lên non tìm động hoa vàng… để ẩn náu". Ca từ mang chất cổ kính, lãng mạn, gợi mở không gian thiền định, thoát tục.

  • Ngày Xưa Hoàng Thị: Ca khúc có ca từ trong sáng và tinh khôi, dễ đi vào lòng người, đặc biệt là giới học sinh trung học. Hình ảnh "Em tan trường về, đường mưa nho nhỏ / Ôm nghiêng tập vở, tóc dài tà áo vờn bay…" đã trở thành biểu tượng cho mối tình học trò trong sáng, nhẹ nhàng.

  • Em Lễ Chùa Này: Nếu Phạm Thiên Thư chọn thơ 6 chữ khi viết "Thoáng Hương Qua", thì khi chuyển thể qua âm nhạc, nhạc sĩ Phạm Duy đã viết lại thành câu 7 chữ. Toàn bộ phần bố cục nội dung, ý nghĩa, hình ảnh trong thơ được Phạm Duy giữ lại hầu như nguyên vẹn, ông chỉ sắp đặt lại câu chữ và thay đổi chút ít hình ảnh cho phù hợp với tiết tấu âm nhạc. Cái tài hoa của Phạm Duy là đã mang gần như trọn vẹn cái hồn cốt thanh thoát của bài thơ vào ca khúc, đồng thời nâng bài thơ lên, khiến nó bay bổng hơn và cũng trần thế hơn, gần với mỹ cảm của người nghe hơn. Ca từ khắc họa mối tình "thoáng hương qua" thanh thanh, dịu dịu qua những khung cảnh chùa chiền bốn mùa.

  • Gọi Em Là Đóa Hoa Sầu: Không gian bao phủ bài hát là một màu hư ảo, phù vân, mang đậm phong cách thơ Phạm Thiên Thư. Thi sĩ dùng cách diễn đạt đầy chất thơ như gọi chiếc áo nâu sờn của cô thôn nữ Ẩn Lan là "áo nhuộm hoàng hôn", nơi ở đơn sơ của cậu học trò nghèo là "Lều tranh còn ủ chăn mơ". Phạm Duy đã diễn tả rằng bài ca thể hiện dù cuộc đời có phù vân hư ảo nhưng vẫn rất đáng sống, với hành âm âm yếm, nhẹ nhàng, hợp với không khí nồng nàn và an ủi của tình yêu. Nỗi buồn trong ca khúc là "nỗi buồn thơm lâu".

  • Đạo Ca: Nhạc sĩ Phạm Duy đã định hình "Đạo Ca" là thể loại đi vào cõi siêu hình, không còn là tả thực (realism) trong âm nhạc. Ông dùng cốt truyện, âm điệu, đặc biệt là hợp âm, để diễn tả những ý tưởng trừu tượng (abstract). Đạo Ca đi ra ngoài hành trình âm nhạc đại chúng của Phạm Duy, không còn những yếu tố cận nhân tình như quê hương, dân tộc, xã hội, chính trị, mà tập trung vào những giá trị tinh thần, tâm linh.

🎤Các phiên bản nổi bật

Các phiên bản và Dấu ấn

Các ca khúc phổ thơ Phạm Thiên Thư của Phạm Duy đã để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng công chúng yêu nhạc Việt Nam qua nhiều thế hệ.

  • Đưa Em Tìm Động Hoa Vàng: Tài năng phổ nhạc của Phạm Duy và tiếng hát vượt thời gian của danh ca Thái Thanh là hai yếu tố quan trọng đưa những tứ thơ phiêu lãng của Phạm Thiên Thư đến với đông đảo công chúng yêu nghệ thuật. Bản thu âm của Thái Thanh trước năm 1975 được xem là kinh điển.

  • Ngày Xưa Hoàng Thị: Ca khúc này đã được khán giả đón nhận nồng nhiệt ngay từ đầu thập niên 1970, đặc biệt là giới học sinh trung học, vì "ai cũng có một nàng Hoàng Thị của riêng mình". Tiếng hát Thái Thanh cũng góp phần đưa ca khúc trở thành một tình khúc bất hủ.

  • Em Lễ Chùa Này: Giống như các ca khúc khác, bản thu của Thái Thanh trước năm 1975 cũng được đánh giá cao, thể hiện trọn vẹn cái hồn cốt thanh thoát của bài thơ gốc.

  • Gọi Em Là Đóa Hoa Sầu: Ca khúc này được ca sĩ Vũ Khanh thể hiện thành công, tạo nên một "mê khúc miên man say đắm" cho người nghe.

  • Đạo Ca: 10 bài Đạo Ca đã được danh ca Thái Thanh thể hiện, mang đến một phong cách âm nhạc hoàn toàn khác biệt, vượt thoát khỏi những yếu tố trần tục để đi vào cõi siêu hình.

Nhìn chung, các ca khúc phổ thơ Phạm Thiên Thư của Phạm Duy đã trở thành những di sản âm nhạc quý giá, không chỉ vì giá trị nghệ thuật mà còn vì khả năng chạm đến những tầng sâu tâm hồn, vừa lãng mạn, hoài niệm, vừa thấm đẫm triết lý sống và tinh thần thoát tục.

🌟Ý nghĩa & Tầm ảnh hưởng

Hoàn cảnh sáng tác

Sự gặp gỡ giữa nhạc sĩ Phạm Duy và thi sĩ Phạm Thiên Thư, mà Phạm Thiên Thư ví von là "của một ngọn núi và một đám mây", diễn ra vào năm 1971 nhờ ông Nguyễn Đức Quỳnh. Khi Phạm Duy đến thăm ông Quỳnh tại bệnh viện, ông đã gặp Phạm Thiên Thư và hai người nhanh chóng quý mến nhau, sau đó gặp gỡ gần như hằng ngày. Phạm Duy kể lại rằng, gặp Tuệ Không tu sĩ kiêm thi sĩ Phạm Thiên Thư giúp ông như thoát xác, vượt ra khỏi những đắng cay, chán chường của thời kỳ tâm ca, tâm phẫn ca, vỉa hè ca. Thi sĩ đã đưa cho Phạm Duy những tập thơ như "Đưa Em Tìm Động Hoa Vàng" hay "Gọi Em Là Đóa Hoa Sầu" để ông phổ thành những bài hát thanh cao nhất.

  • Đưa Em Tìm Động Hoa Vàng: Bài hát được phổ từ bài thơ "Động Hoa Vàng" của Phạm Thiên Thư, tác phẩm từng đoạt giải thưởng Văn học toàn quốc vào năm 1971. Nguyên gốc bài thơ dài 400 câu, kể về câu chuyện tình đời của một chàng học trò thi mãi không đậu, yêu một cô gái nhưng không cưới được vì nghèo khó. Cô gái bị gả cho công tử giàu. Sau khi đỗ trạng nguyên và làm quan, chàng chán nản chốn quan trường danh lợi, xin cáo quan về quê, sống cuộc đời ẩn dật. Mối tình éo le này được Phạm Thiên Thư thi hóa bằng những ca từ bay bổng, da diết, thể hiện mong ước về một cuộc sống bình an, phiêu bồng, thoát tục. Đối với Phạm Duy lúc đó, hình ảnh thiền, chùa, động hoa vàng thật mát mẻ và cần thiết.

  • Ngày Xưa Hoàng Thị: Ca khúc ra đời vào đầu thập niên 1970, phổ từ bài thơ cùng tên của Phạm Thiên Thư. Khi bài hát trở nên nổi tiếng, Phạm Thiên Thư đã xác nhận nhân vật Hoàng Thị trong bài thơ là cô bạn học cùng lớp tên Hoàng Thị Ngọ, quê gốc Hải Dương và ở gần nhà ông. Đó chỉ là một kỷ niệm, một mối tình thoảng nhẹ vu vơ thời trai trẻ. Ông thường im lặng ngắm nhìn cô gái xếp hàng vào lớp hay lẽo đẽo theo sau cô trên đường về nhà mà không dám lên tiếng, giấu kín cảm xúc. Từ những cảm xúc ấy, ông đã viết bài thơ "Ngày Xưa Hoàng Thị".

  • Em Lễ Chùa Này: Nhạc sĩ Phạm Duy chọn phổ nhạc bài thơ "Thoáng Hương Qua" (còn gọi là "Một Thoáng Hương Qua") vì cả hai đều muốn "quay về xưng tụng những gì thuộc về văn minh Việt Nam", như ngôi chùa cổ ở miền Bắc mà Phạm Duy từng thấy đôi lứa hẹn hò dâng hương cầu nguyện. Về phần Phạm Thiên Thư, bài thơ được ông viết khi chứng kiến mối "hương tình" của một chú tiểu và một cô bé Phật tử (chừng 15-16 tuổi) tại chùa nơi ông tu học từ năm 1964 đến 1973. Mối tình này chưa kịp đơm hoa thì cô bé qua đời, gây nên cảm xúc bi thiết cho thi sĩ.

  • Gọi Em Là Đóa Hoa Sầu: Ca khúc này được Phạm Duy phổ từ một phần rất nhỏ (từ câu 1717 đến 1750) trong bài trường thiên lục bát dài đến 3290 câu mang tên "Đoạn Trường Vô Thanh" của Phạm Thiên Thư. "Đoạn Trường Vô Thanh" được xem là tác phẩm "Hậu Truyện Kiều" thành công nhất, tiếp nối nội dung "Truyện Kiều" của Nguyễn Du, ra mắt lần đầu năm 1969 và đoạt giải nhất văn chương VNCH năm 1973.

  • Đạo Ca Giữa Thành Vách Sương Mù: Sau thành công của những tình ca, Phạm Duy và Phạm Thiên Thư tiếp tục hợp tác để tạo ra 10 bài Đạo Ca. Phạm Duy chia sẻ rằng hai ông muốn "đả động tới chuyện cùng nhau soạn nhạc đạo, vì chúng ta đã đánh mất đạo giáo và đang tìm đường trở về Đạo Việt Nam". Tên gọi "Giữa Thành Vách Sương Mù" thể hiện sự nhìn nhận về thực tại ê chề, với sự lừa lọc, dối trá tạo thành một bức "thành vách sương mù, hư hư ảo ảo giữa cõi nhân gian", trong đó Đạo Ca như một người cầm đuốc soi đường.

⚖️Bản quyền & Pháp lý

Tình trạng pháp lý và Bản quyền

Đang cập nhật.

🎵 Lời bài hát & Hợp âm

Hợp Âm Chuẩn
Ngày xưa Hoàng Thị
Nhạc: Phạm Duy - Thơ: Phạm Thiên Thư
1.Em Ctan trường Emvề, đường C6mưa nho Emnhỏ
Em Am7tan trường Dmvề, đường G7mưa nho Cnhỏ
Ôm G7nghiêng tập Cvở, tóc Amdài Emáo vờn G7bay
Em Cđi dịu Emdàng, bờ C6vai em Emnhỏ
Chim Am7non lề Dmđường, nằm G7im dấu Cmỏ
Anh G7theo Ngọ Cvề gót Amgiầy lặng Emlẽ đường G7quê
2. Em Ctan trường Emvề, anh Amtheo Ngọ Cvề
Chân Dmanh nặng G7nề, lòng Canh nức Amnở
Mai G7vào lớp Chọc anh Amcòn ngẩn Emngơ, ngẩn G7ngơ
Em Ctan trường Emvề, mưa Ambay mờ Cmờ
Anh Dmtrao vội G7vàng, chùm Choa mới Amnở
Ép Dmvào cuối Cvở muôn Amthuở còn Emthương, còn G7thương
3. Em Ctan trường Emvề, anh Amtheo Ngọ Cvề
Em Dmtan trường G7về, anh Ctheo Ngọ Amvề
Môi G7em mỉm Dmcười mang G7mang sầu Cđời, tình G7ơi
Bao Cnhiêu Emngày theo Amnhau đường Cdài
Trưa Dmtrưa, chiều G7chiều Thu CĐông chẳng Emnhiều
Xuân G7qua rồi Dmthì chia Emtay phượng G7nở sang C
Tăng tone C-> D 
* DRồi A7ngày Dqua A7đi, qua Dđi, qua A7đi
4. Như Dphai nhạt F#mmờ đường D6xanh nho F#mnhỏ
Như Bm7phai nhạt Emmờ, đường F#mxanh nho Dnhỏ
Hôm A7nay tình Dcờ đi Bmlại đường F#mxưa, đường A7xưa
Cây Dxưa còn F#mgầy nằm D6phơi dáng F#mđỏ
Áo A7em ngày Emnọ phai A7nhạt mấy Dmàu
Âm A7vang thuở Dnào bước Bmnhỏ tìm F#mnhau, tìm A7nhau
5. Xưa Dtan trường F#mvề, anh Bmtheo Ngọ Dvề
Nay Emtrên đường A7này đời Dnhư sóng Bmnổi
Xóa A7bỏ vết Dngười, chân Bmngười tìm F#mnhau, tìm A7nhau
Ôi Dcon đường F#mvề ôi Bmcon đường Dvề
Bông Emhoa còn A7đẹp lòng Dsao thấm Bmmệt
Ngắt Emvội hoa Dnày nhớ Bmngười tình F#mxưa thuở A7xưa
6. Xưa Dtan trường F#mvề anh Bmtheo Ngọ Dvề
Xưa Emtan trường A7về anh Dtheo Ngọ Bmvề
Đôi F#mchân mịt Em theo A7nhau bụi Dđỏ đường A7
Xưa Dtheo Ngọ F#mvề mái Bmtóc Ngọ Ddài
Hôm Emnay đường A7này cây Dcao hàng Bmgầy
Đi F#mquanh tìm A7hoài ai Dmang bụi A7đỏ đi Drồi.
Tone ca sĩ:
• Julie   G 
• Thái Hiền   G 
• Thanh Lan   G 
• Đoan Trang   Ab 
• Đức Tuấn   D 
• Thái Thanh   A 
Nguồn: https://hopamviet.vn/chord/song/ngay-xua-hoang-thi/W8IUIWW7.html