Tác phẩm nghệ thuật

Người yêu dấu bên bờ thành Vienne

Một sáng tác của Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông

✨ Giai thoại & Hoàn cảnh sáng tác

Nguyễn Văn Đông là một trong những nhạc sĩ nổi tiếng nhất của dòng nhạc vàng. Với cương vị là một sĩ quan cấp cao của quân đội thời xưa, nhạc sĩ rất bận rộn với rất nhiều công việc khác nhau, cả việc nước lẫn việc điều hành cùng một lúc 3 nhãn hiệu băng dĩa khác nhau là Continental, Sơn Ca, Premier, ông vẫn sáng tác rất nhiều, và số lượng bài hát nổi tiếng cũng rất nhiều, tiêu biểu làChiều Mưa Biên Giới, Khúc Tình Ca Hàng Hàng Lớp Lớp, Mấy Dặm Sơn Khê, Thương Về Mùa Đông Biên Giới, Sắc Hoa Màu Nhớ…

Với chủ đề nhạc xuân, nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông viết nhiều ca khúc, nổi tiếng nhất trong số đó làPhiên Gác Đêm XuânvàNhớ Một Chiều Xuân,cùng được sáng tác vào thập niên 1950.

Với ca khúcNhớ Một Chiều Xuân, chúng ta có thể thấy được nét tài hoa của nhạc sĩ qua giai điệu và lời ca rất khác biệt so với những bài hát được sáng tác cùng thời điểm:

Người về còn nhớ khúc hát“Người yêu dấu bên bờ thành Vienne”Lòng này còn quyến luyến mãiĐêm Xuân dài mà đâu có hay…

Click để nghe Anh Khoa hát Nhớ Một Chiều Xuân thu âm trước 1975

Ngoài những bài hát phổ thơ Nguyên Sa và Cung Trầm Tưởng có nhắc đến Paris, thì thời điểm đó chỉ có ca khúcNhớ Một Chiều Xuânlà nhắc tới một xứ sở ở tận Âu Châu xa xôi, là thành Vienne, nơi có dòng sông Danube hiền hòa thơ mộng băng ngang giữa lòng thành phố. Nếu như trước đó 10 năm, nhạc sĩ Phạm Duy nhắc tới dòng Danube trong bàiBên Cầu Biên Giớichỉ như là một biểu tượng để thể hiện niềm mong ước của ông, được bước chân đến những vùng đất xa xôi, thì trongNhớ Một Chiều Xuân,nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông nhắc đến một điều thật cụ thể, một người yêu dấu nào đó ở thành Vienne của nước Áo. Vậy người yêu dấu đó là ai?

Kỳ thực, người yêu đó không phải là ở thành Vienne, càng không phải ở nước Áo, bóng hồng trong ca khúc này tên là Gina, một thiếu nữ gốc Pháp sống ở Hawaii. Trong tờ nhạc phát hành năm 1963, nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông chú thích rõ cho chúng ta biết rằng câu hát“Người yêu dấu bên bờ thành Vienne”được trích từ một bài hát phổ thông của người Hawaii. Vào lúc sinh thời, ông nói rằng “khúc hát” đó mang tên “A beautiful Vienna” mà ông đã nhiều lần đàn hát cho Gina nghe, vì nàng rất thích bài này.

Trong lời đề tựa ca khúc – cũng trong tờ nhạc phát hành năm 1963 – nhạc sĩ còn ghi như sau:

Aloha! Giã từ em nhé!Kỷ niệm Hạ Uy Di 1957

Aloha là câu chào tạm biệt nổi tiếng của người Hạ Uy Di (Tên phiên âm của địa danh Hawaii, nổi tiếng với bãi biển, hàng dừa cùng những bờ cát trải dài tuyệt đẹp trứ danh thế giới).

Vào cuối năm 1957, chàng trung úy kiêm nhạc sĩ trẻ 25 tuổi là Nguyễn Văn Đông được cho đi tu nghiệp khóa “Chỉ huy và Tham mưu” tại Hawaii. Trên bãi biển thơ mộng, tiếng đàn Hawaiienne của chàng đã làm say mê nàng thiếu nữ bản xứ.

Cuộc tình kéo dài chưa được một năm thì đành khép lại vì chàng hoàn thành khóa tu nghiệp để về nước. Thời đó, cách biệt về màu da, về văn hóa, và cả khoảng cách địa lý giữa hai người thật là mênh mông khó san lấp. Vì công việc, vì nhiệm vụ, nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông gác tình riêng để trở về.

Rồi một buổi chiều Xuân của năm sau đó, nhìn thấy hoa lá rộn ràng, lòng chàng nhạc sĩ lại chất ngất niềm thương nhớ một người ở nơi xa xăm phương trời:

Chiều nay thấy hoa cười chợt nhớ một ngườiChạnh lòng tôi khơi bao niềm nhớNgười nơi xa xăm phương trời ấyNgười còn buồn còn thương còn nhớNắng phai rồi em ơi!

Chiều Xuân có một người ngơ ngác đi tìmMột tình thương nơi phương trời cũChiều nay hoa Xuân bay nhiều quáChiều tàn dần phai trên ngàn láTìm đâu bóng hình ai?

Ngay từ tựa đề đã thể hiện rằng đây là một bài hát nói mùa Xuân, nhưng giai điệu và ca từ lại không được vui tươi rộn ràng. Dù cho có thấy “hoa cười” khoe sắc thắm thì lòng người vẫn không thể vui, ngược lại còn buồn vương vì mãi ngơ ngác nhìn về phương trời cũ ở rất xa ngoài trùng dương.

Người ở phương này đang rất buồn, rất thương và nhớ, không biết là người con gái ở phương xa có cùng tâm trạng hay không? Tự hỏi và cũng tự trả lời, rằng“Nắng phai rồi em ơi”,nghĩa là tình xưa không thể nào mong được tiếp nối, bóng hình người nay đã mờ khuất trong bóng chiều tàn dần phai…

Click để nghe Hà Thanh hát

Người về còn nhớ khúc hát:“Người yêu dấu bên bờ thành Vienne”Lòng này còn quyến luyến mãiđêm xuân dài mà đâu có hay

“Người về còn nhớ khúc hát”,nghĩa là nhạc sĩ đang nói tâm sự của chính mình, câu hát đã hát cho nàng nghe ngày trước vẫn còn hoài trong tâm tưởng. Đến chiều nay, khi chợt nhìn thấy hoa cười, thấy hoa xuân bay nhiều càng gợi lòng nhớ người yêu, nhớ về mùa xuân nơi viễn xứ, mới biết rằng lòng mình còn mãi quyến luyến đêm xuân dài từ năm cũ.

“Đêm xuân dài”, nghĩa là hình bóng người yêu vẫn còn trong ký ức rất tươi mới, đã một năm qua nhưng tưởng như vừa mới trải qua một đêm xuân dài, và chỉ mới xa người mới hôm qua mà thôi.

Chiều nay có một loài hoa vỡ bên trờiĐợi mùa xuân sang tô màu nhớDừng chân trông hoa Xuân hồng thắmBuồn tìm về tình ai đằm thắmGiờ vun vút trời mây…

Loài hoa vỡ bên trời đó chính là mối tình đã phai, nên người mong rằng mùa xuân này sang sẽ có hoa thắm để tô lên màu nhớ, cho đậm sắc hương xưa. Nhưng tình đã phai thì khôn hàn gắn được, nên dừng chân trông hoa hồng thắm phương này càng làm cho nỗi buồn dâng ngập lòng. Buồn vì nhớ lại tình xưa, một mối tình đằm thắm đã vút trôi theo đường mây không bao giờ tìm lại được một lần nào nữa.

Bài hát này được danh ca Lệ Thanh hát lần đầu trên đài phát thanh. Những nốt nhạc mênh mang đượm sầu này rất thích hợp với giọng hát luyến láy đặc biệt và đầy gợi cảm của Lệ Thanh, mời các bạn nghe lại bản thu âm này:

Click để nghe Lệ Thanh hát trong dĩa nhựa

Bài: Đông KhaBản quyền bài viết của nhacxua.vn

Có thể xem bài hát Chiều Mưa Biên Giới là ca khúc nổi tiếng và được yêu thích nhất trong...

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông nguyên là một đại tá quân đội trước năm 1975, tuy nhiên ông được biết...

Trong dòng nhạc vàng, những ca khúc về mùa xuân là chủ đề quan trọng và được khán giả đặc...

Chiều Mưa Biên Giới là bài hát được biết đến nhiều nhất trong các sáng tác để đời của nhạc...

Các nhạc sĩ miền Nam trước 1975 thường đặt lời nhạc rất nên thơ, dù bình dị nhưng sang trọng....

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông có thể xem là một trong những người đầu tiên sáng tác nhạc vàng, với...

© 2020NhacXua.VN- Nhạc Xưa Thời Báo.

📝Tổng quan

Tổng quan

"Nhớ Một Chiều Xuân" là một trong những ca khúc nhạc xuân nổi tiếng của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông, được sáng tác vào thập niên 1950 và phát hành trong tờ nhạc năm 1963. Ca khúc thuộc thể loại nhạc vàng, nhưng khác biệt so với các bài hát cùng thời điểm bởi giai điệu và lời ca mang âm hưởng buồn vương, hoài niệm, chứ không rộn ràng vui tươi như những bản nhạc xuân thường thấy. Bài hát là lời tự sự về mối tình dang dở của nhạc sĩ với một cô gái ở Hawaii, nhưng lại được điểm xuyết bởi câu hát "Người yêu dấu bên bờ thành Vienne" đầy lãng mạn. Những ca sĩ nổi bật từng thể hiện thành công ca khúc này bao gồm Lệ Thanh (người hát lần đầu trên đài phát thanh), Anh Khoa và Hà Thanh.

🎨Nội dung nghệ thuật

Đặc điểm âm nhạc và Lời ca

"Nhớ Một Chiều Xuân" sở hữu nét tài hoa đặc biệt của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông, với giai điệu và ca từ khác biệt rõ rệt so với những bài hát được sáng tác cùng thời điểm. Dù mang chủ đề nhạc Xuân, bài hát lại không hề vui tươi mà thay vào đó là một giai điệu mênh mang, đượm buồn, đầy hoài niệm và day dứt về một mối tình xa cách.

Lời ca mở đầu đã thể hiện rõ nỗi buồn man mác của người nhạc sĩ:

"Chiều nay thấy hoa cười chợt nhớ một người

Chạnh lòng tôi khơi bao niềm nhớ

Người nơi xa xăm phương trời ấy

Người còn buồn còn thương còn nhớ

Nắng phai rồi em ơi!"

Dù "hoa cười" khoe sắc thắm, lòng người vẫn không thể vui, mà trái lại còn dâng trào nỗi nhớ về "người nơi xa xăm". Câu hỏi tự vấn "Người còn buồn còn thương còn nhớ" cùng lời tự trả lời "Nắng phai rồi em ơi!" ngầm ý rằng tình xưa đã phai nhạt, không thể mong chờ được tiếp nối.

Đặc biệt, câu hát "Người về còn nhớ khúc hát / “Người yêu dấu bên bờ thành Vienne” / Lòng này còn quyến luyến mãi / Đêm Xuân dài mà đâu có hay…" mang đến sự lãng mạn và độc đáo. Dù mối tình thực sự diễn ra ở Hawaii, việc đưa câu hát về "thành Vienne" vào bài ca gợi lên hình ảnh một xứ sở Âu Châu xa xôi, khác biệt hoàn toàn với các ca khúc cùng thời (ngoại trừ những bài phổ thơ nhắc đến Paris). "Người về còn nhớ khúc hát" chính là tâm sự của nhạc sĩ, rằng khúc hát ông từng đàn cho Gina vẫn còn vương vấn trong tâm tưởng. "Đêm Xuân dài" biểu lộ ký ức về cuộc tình vẫn còn rất tươi mới, dù đã một năm trôi qua nhưng cảm giác như chỉ mới vừa kết thúc một "đêm xuân dài" và mới xa người yêu hôm qua.

Đến đoạn cuối, nỗi buồn và sự tiếc nuối càng được nhấn mạnh:

"Chiều nay có một loài hoa vỡ bên trời

Đợi mùa xuân sang tô màu nhớ

Dừng chân trông hoa Xuân hồng thắm

Buồn tìm về tình ai đằm thắm

Giờ vun vút trời mây…"

"Loài hoa vỡ bên trời" là biểu tượng cho mối tình đã tan vỡ, không thể hàn gắn. Dù mong muốn mùa xuân đến để "tô màu nhớ", nhưng nỗi buồn vẫn dâng ngập, bởi tình xưa "đã vun vút trời mây", không bao giờ tìm lại được.

🎤Các phiên bản nổi bật

Các phiên bản và Dấu ấn

"Nhớ Một Chiều Xuân" đã để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng công chúng và giới mộ điệu bởi sự kết hợp tinh tế giữa giai điệu trữ tình, lời ca lãng mạn pha lẫn nỗi buồn sâu lắng. Ca khúc này không chỉ thể hiện tài hoa của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông trong việc sáng tạo một tác phẩm nhạc Xuân khác biệt mà còn là minh chứng cho khả năng kể chuyện bằng âm nhạc đầy xúc cảm.

Bài hát được danh ca Lệ Thanh hát lần đầu tiên trên đài phát thanh và sau đó được thu âm trong đĩa nhựa, với giọng hát luyến láy đặc biệt và đầy gợi cảm của bà, rất phù hợp với những nốt nhạc mênh mang đượm sầu của ca khúc. Ngoài ra, các bản thu âm của Anh Khoa (trước 1975) và Hà Thanh cũng góp phần đưa ca khúc này đến gần hơn với đông đảo người nghe, khẳng định vị thế của "Nhớ Một Chiều Xuân" như một trong những tác phẩm kinh điển của dòng nhạc vàng Việt Nam.

🌟Ý nghĩa & Tầm ảnh hưởng

Hoàn cảnh sáng tác

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông, vốn là một sĩ quan cấp cao bận rộn của quân đội thời bấy giờ, đồng thời điều hành ba nhãn hiệu băng đĩa khác nhau (Continental, Sơn Ca, Premier), vẫn dành thời gian sáng tác rất nhiều, trong đó có nhiều ca khúc nổi tiếng về chủ đề mùa xuân. "Nhớ Một Chiều Xuân" là một trong hai tác phẩm nhạc xuân tiêu biểu nhất của ông (cùng với "Phiên Gác Đêm Xuân"), đều ra đời vào thập niên 1950.

Nguồn cảm hứng chính cho ca khúc xuất phát từ một mối tình lãng mạn nhưng dang dở của nhạc sĩ. Cuối năm 1957, khi đang là trung úy 25 tuổi, Nguyễn Văn Đông được cử đi tu nghiệp khóa "Chỉ huy và Tham mưu" tại Hawaii. Tại đây, ông đã gặp gỡ và say mê một thiếu nữ gốc Pháp tên Gina. Chàng nhạc sĩ trẻ thường đàn hát cho Gina nghe một bài hát phổ thông của người Hawaii có tên "A beautiful Vienna", mà nàng rất yêu thích.

Tuy nhiên, mối tình thơ mộng này kéo dài chưa đầy một năm thì phải khép lại khi nhạc sĩ hoàn thành khóa tu nghiệp và buộc phải về nước. Sự cách biệt về màu da, văn hóa và khoảng cách địa lý mênh mông thời bấy giờ đã trở thành rào cản không thể san lấp. Vì công việc và nhiệm vụ quốc gia, Nguyễn Văn Đông đành gác lại tình riêng.

"Nhớ Một Chiều Xuân" ra đời vào một buổi chiều Xuân năm sau đó (khoảng 1958), khi nhạc sĩ nhìn ngắm hoa lá rộn ràng nhưng lòng lại chất ngất nỗi nhớ thương người yêu ở phương trời xa xăm. Trong tờ nhạc phát hành năm 1963, nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông đã ghi lời đề tựa: "Aloha! Giã từ em nhé! Kỷ niệm Hạ Uy Di 1957", cùng với chú thích rằng câu hát "Người yêu dấu bên bờ thành Vienne" được trích từ một bài hát phổ thông của người Hawaii (mà ông từng đàn hát cho Gina nghe).

⚖️Bản quyền & Pháp lý

Tình trạng pháp lý và Bản quyền

Đang cập nhật.